Wealth: 2948
Forum score: 857
Chinese chess score:
Mystery chess score:
Joined: 07/09/2010 01:09:50
Messages: 69
Location: Vietnam Offline
Tác giả: Tiền Cương& Trương Úc Vỹ
Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com Nhà xuất bản Thục Dung kỳ nghệ
Chương 2: Ngôi sao mới trên kỳ đàn
- Tiếp...- Câu lạc bộ là nơi tổ chức các hoạt động cờ chính thức của Vũ hán, thêm vào đó lại có sự làm chủ của một đại quốc thủ như Lý Nghĩa Đình, vì thế địa vị trung tâm của câu lạc bộ rất nhanh chóng được xác lập, và ngày càng có ảnh hưởng sâu rộng tới kỳ đàn Vũ hán. Hạng mục cờ khi áy còn chưa có đội chuyên nghiệp, bình thường các kỳ thủ tùy nghi hoạt động, chẳng liên quan gì tới bên thể dục. Chỉ khi nào có giải đấu quan trọng, mọi người mới tập hợp lại trong một thời gian. Bây giờ đã khác rồi. Sau khi câu lạc bộ được thành lập, nó đã thúc đẩy sự ra đời của đội chuyên nghiệp.
Câu lạc bộ càng hoạt động càng sôi nổi, danh tiếng ngày một vang xa, sau này ở một dải Trung nam rất có ảnh hưởng. Rất nhiều danh thủ của các tỉnh, thành phố xung quanh như Hồ nam, Tứ xuyên… đều tìm tới đây giao lưu. Nhưng thật đáng tiếc, ‘cách mạng văn hóa” vừa nổ ra, câu lạc bộ chính là nơi đầu tiên bị công kích. Đây là chuyện về sau, tạm thời chưa đề cập tới.
Tháng 1 năm 1958, “Trung pháo tuần hà pháo- quyển thượng” của Lý Nghĩa Đình lần đầu tiên được nhà văn hóa Thượng hải xuất bản, lần ấy in 15.000 bản. Toàn quyển nghiên cứu và phân tích các tinh túy của trận trung pháo tuần hà pháo đối bình phong mã tả pháo tuần hà, trong lời đề tựa, Lý Nghĩa Đình có viết thế này: “Khi tôi 12 tuổi tôi đã kết mối duyên tình với cờ tướng”, “tôi là người lần đầu viết sách, cũng là kỳ thủ trẻ nên kỳ nghệ chưa cao, mất hơn 8 tháng, tôi mới viết xong quyển sách này…”, điều ấy nói lên cái tình của Lý đối với cờ.
Trung pháo tuần hà pháo đối bình phong mã- quyển thượng nhận được sự yêu thích của nhân sỹ giới cờ. Mọi người rất háo hức muốn biết quyển hạ khi nào sẽ được xuất bản. Thật ra, đây cũng là lo nghĩ của Lý Nghĩa Đình và cũng là công việc Lý đang tiến hành. Bao năm nay, Lý vẫn chú ý thu thập chỉnh lý tư liệu, chuẩn bị viết quyển hạ. Vì thế, năm 1964, khi nhà xuất bản Thượng hải hẹn Lý xuất bản tiếp, Lý rất nhanh chóng đáp ứng, đưa bản thảo cho nhà xuất bản. Nhưng không may là, sách chưa kịp xuất bản thì nổ ra cuộc đại cách mạng văn hóa, mọi chuyện đành phải gác lại. Cách mạng văn hóa kết thúc, Lý Nghĩa Đình muốn có hi vọng xuất bản tiếp, vì thế nhiều lần viết thư cho nhà xuất bản. Lúc ấy, người phụ trách hạng mục cờ của nhà xuất bản đã bị thay đổi, người biên tập mới trả lời rằng, đã mấy năm trôi qua, cho nên các bản thảo của tác giả bên ngoài đều bị thất lạc, Lý Nghĩa Đình từ lâu cũng đã gửi bản thảo cho bên sở thể thao Hồ bắc, sau khi biết bản thảo bị thất lạc cũng đã nhiều lần liên hệ tìm bản thảo, nhưng tất cả chỉ là vô vọng, cho đến bây giờ bản thảo quyển sách ấy ở đâu mãi vẫn là một câu đố.
Lý Nghĩa Đình nào nghĩ rằng sẽ xảy ra cơ sự như vậy, Lý chỉ trách bản thân lúc đầu không cẩn thận, không lưu giữ lại bản thảo cho mình, và tất cả những tư liệu kỳ phổ đều tiêu tán hết trong thời cách mạng văn hóa. Sau này, Lý không còn hơi sức để có thể viết lại từ đầu. Đến nay, đây vẫn là chuyện đáng tiếc nhất trong cuộc đời Lý.
5. TRẬN CHIẾN TÀN KHỐC
Hai giải cá nhân đầu tiên, dù thành tích của Lý là niềm mơ ước với nhiều người, nhưng Lý không thể hài lòng với thành tích ấy, Lý muốn bay cao, Lý muốn với tới canh giới cao nhất. Vì thế, Lý lúc nào cũng cảnh tỉnh bản thân, không được hài lòng nhất định phải nỗ lực, cố gắng. Lúc đầu, Lý đồng ý hợp tác xuất bản sách cũng là cơ hội để tổng kết các lý luận cờ tướng, đồng thời cũng là để chuẩn bị cho trận chiến ở giải cá nhân sắp tới.
Đương nhiên, rèn luyện thực chiến là vô cùng quan trọng với mỗi kỳ thủ, Lý cũng không bỏ qua bất cứ cơ hội nào được giao đấu với cao thủ. Tháng 8 năm 1958, Lý cùng với Thẩm dương Nhậm Đức Thuần liên thủ tới Quảng châu giao đấu cùng cao thủ nơi đây, đây có thể coi như giải giao hữu giữa Quảng châu- Vũ hán- Thẩm dương. Giải này làm rúng động Dương thành, nơi giao đấu có tới 2 vạn người tới xem, đài truyền hình nhân dân Quảng đông còn làm chương tình truyền hình trực tiếp. Trong giải đấu này, Lý thắng Trần Tùng Thuận, nhưng bại về tay Dương Quan Lân, được thua tính ra tương đương.
Giải cá nhân năm ấy vẫn được chia làm hai giai đoạn. Giai doạn đầu các đội tham gia đấu loại chọn ra hai người tham dự giải toàn quốc, do Thượng hải nhiều cao thủ nên được cử 4 người. Giai đoạn đầu, kỳ thủ các đội được chia ra đấu ở các khu Dương châu, Thiên tân, Trịnh châu, Quảng châu từ ngày 1 tới ngày 15 tháng 11. Trừ dương châu. Trừ Dương châu lấy 6 người đứng đầu, các khu khác lấy 4 người đứng đầu tham gia vòng hai.
Lý tham giả ở khu Quảng châu bao gồm kỳ thủ của các tỉnh Vũ hán, Quảng châu, Thành đô, Trùng khánh, Hợp phì, Hàng châu, Nam xương, Phúc châu, Ôn châu, Cửu giang, Tô châu… giải đấu được tổ chức tại nhà văn hóa công viên Quảng châu. Cuộc chiến giành 4 suất dự giải toàn quốc là vô cùng khốc liệt. Dương, Lý vẫn thay nhau dẫn đầu, cho tới vòng cuối Dương với 20 điểm nhiều hơn Lý 1 điểm đã giành chức quán quân, Lý xếp thứ 2. Hai suất còn lại rơi vào tay Thành đô Trần Tân Toàn và Quảng châu Chu Đức Nguyên.
Vòng 2 giải toàn quốc được bắt đầu từ ngày 20 tháng 11 tại Quảng châu, giải áp dụng đấu vòng tròn. Dự giải bao gồm các danh tướng Vũ hán Lý Nghĩa Đình, Thượng hải Hà Thuận An và Từ Thiên Lợi, Tây an Vương Vũ Phi, Cáp nhĩ tân Trương Đông Lộc và Vương Gia Lương, Tây an Trương Tăng Hoa, Trịnh châu Tất Thiết Sách, Thẩm dương Nhậm Đức Thuần, Mạnh Lập Quốc, Quảng châu Dương Quan Lân, Chu Đức Nguyên, Thanh đảo Phương Hiếu Tần, Đới Quang Khiết, Ôn châu Thẩm Chí Dực, Khai phong Điền Gia Thụ, Thành đô Trần Tân Toàn, Hàng châu Lưu Ức Từ.
Giải vừa bắt đầu thì Dương Quan Lân- quán quân hai giải trước đã thể hiện rất tốt, với 4 trận đầu toàn thắng, một mình một ngựa vượt lên dẫn đầu. Lý Nghĩa Đình dù tụt lại sau nhưng vẫn bảo toàn thành tích bất bại, đuổi gấp phía sau.
Nhưng ở vòng 4, Lý đã gặp phải trận chiến kinh tâm động phách, cuối cùng thoát chết trong đường tơ kẽ tóc. Sau ván đấu, trong một khoảng thời gian dài, khi nghĩ về ván đấu đó Lý vẫn còn cảm thấy sợ hãi, nhưng khi ấy dù là người mơ mộng nhất cũng không ngờ được rằng, cuộc chiến tàn khốc ngày hôm ấy cuối cùng đã quyết định vận mệnh của hai người, đồng thời cũng viết nên một trang sử. Người cùng Lý viết nên trận chiến kinh hoàng đó là Thượng hải Hà Thuận An.
Hà Thuận An cũng là đối thủ kỳ cựu của Lý, năm ấy bọn họ đã từng gặp gỡ nhau không ít lần ở Thượng hải, trong giải toàn quốc cũng đã từng gặp nhau, có thể nói hai người đều biết địch biết ta. Nhưng ngày hôm ấy, Hà Thuận An đột nhiên thay đổi, làm Lý cảm thấy rất xa lạ, bởi vì Hà được cầm tiên thủ, đã đánh ra bố cục rất “quái”- gọi là quá cung pháo. Quá cung pháo không thể nói là chưa từng xuất hiện, đây là một bố cục rất cổ, trong “Mai hoa phổ” của Thanh đại kỳ vương Vương Tái Việt từng có phân tích về trận này, chỉ có điều Mai hoa phổ đã kết luận rằng quá cung pháo không thể chống đỡ thế công của Trung pháo hoành xa bàn đầu mã. Chính ảnh hưởng của Mai hoa phổ, đã làm các danh thủ đương thời thờ ơ với trận quá cung pháo, trong các giải đấu quan trọng, quá cung pháo hoàn toàn không thấy tung tích. Nhưng chỗ đáng quý của giới cờ Thượng hải là dám tạo ra cái mới và cũng sở trường về tạo ra cái mới. Hà Thuận An là nhân vật đại diện cho thập niên 50, đối với quá cung pháo Hà nghiên cứu tinh thâm, đem ra giao đấu làm hồi sinh thế trận này. Trong giải toàn quốc lần này, quá cung pháo của Hà đoạt được thành tích huy hoàng. Trận đầu kích bại Tây an Trương Tăng Hoa, trận hai đả bại Thanh đảo Phương Hiếu Tần, cho nên khi gặp Lý Nghĩa Đình, Hà không do dự lần thứ 3 đem vũ khí bí mật ra sử dụng.
Chính bởi vì quá cung pháo không phải là bố cục thường thấy khi ấy, cho nên dù Lý là một đại quốc thủ cũng không nghiên cứu nhiều về trận này, trong ván đấu quan trọng như vậy, lại gặp phải “quái” cục, ít nhiều không tránh khỏi cảm giác hoang mang. Khi Hà Thuận An đi quá cung pháo, Lý đáp trả bằng hữu trung pháo. Lấy lý luận cờ tướng hiện đại mà phân tích, cách hậu thủ này hoàn toàn gặp bất lợi, và ván thực chiến ấy cũng cho thấy rõ điều này. Khai cục không lâu, Lý đã cảm thấy áp lực nặng nề. May mà chiến thuật của Lý tương đối linh hoạt, nhìn thấy hình thế bất lợi và không thấy đường phát triển của trung pháo nên đã điều chỉnh thế trận, đây quả là quyết sách đúng đắn, dù mất đi một tiên nhưng là lựa chọn tất yếu với ván cờ, nếu không thì càng thêm bị động. Trong ván, Hà lợi dụng cơ hội tính quân, không chỉ chiếm thực lợi hơn trung binh, mà điều quan trọng là xe chiếm được tuyến tốt của Lý. Hà sau khi chiếm ưu lại đánh ra những nước không chính xác. Đầu tiên, có rất nhiều phương án tấn công nhưng Hà lại e dè sự phản kích của Lý vì thế để chậm thế công. Sau đó, Hà lại dễ dàng phế trung tốt quá hà trị giá liên thành và nhảy mã công chẳng chút lão luyện. Đương nhiên, tất cả các sai lầm của Hà cũng bởi do Lý ngoan cường và chống đỡ chính xác, làm tâm lý Hà dao động, không cách gì thuận lợi tìm được chiến thắng. Nhưng thủ lâu cũng khó tránh khỏi sai lầm, Lý vừa đi nước yếu làm Hà lại đoạt được cơ hội khuếch đại ưu thế. Hà hạ tượng tiếp tục đóng pháo đầu. Lúc này, cờ Lý hiểm nguy trùng trùng.
Nhưng dù rơi vào thế hạ phong như vậy, Lý vẫn ngoan cường chống đỡ, từ trong ván đấu Lý nhìn thấy hi vọng, vì thế niềm tin tăng lên gấp bội. Hà Thuận An vốn nghĩ rằng, đã đánh đến nước này, cánh cửa thắng lợi đã dần dần mở ra và Lý đã mất đi chiến ý, không lâu nữa sẽ buộc Lý buông cờ thôi.
Nhưng ở điểm này, rõ ràng là Hà đã thất sách, không thể ngờ rằng mấy năm nay Lý đã được tôi rèn trong các cuộc chiến lớn nhỏ, chỉ cần ván đấu còn một tia hi vọng, Lý sẽ không dễ dàng bỏ qua. Lý trong nghịch cảnh vẫn ngoan cường chiến đấu, Hà càng đánh càng nôn nóng, bở lỡ thời cơ, cuối cùng chẳng còn lòng dạ nào chiến đấu, đành tính quân giản thế, bắt tay nói hòa với Lý.
Một bàn cờ ưu lớn đến vậy mà không thể giành thắng lợi, làm Hà tiếc nuối mãi cũng là điều dễ hiểu, nhưng mấy ai có thể nghĩ rằng, ván cờ ấy sẽ đem tương lai thế nào cho hai người.
6. ĐẠI ĐỊCH
Sau 4 ván đầu, lão quán quân Dương Quang Lân thể hiện uy phong, đột nhiên tới vòng này đã chậm lại bước tiến. Vòng 5, dù cầm tiên nhưng Dương lại bị Hàng châu Lưu Ức Từ kích bại. Nguyên nhân có thể là do trong quá khứ Dương ít khi thua Lưu. Nên đến vòng này, khi gặp Lưu, Dương có vẻ xem nhẹ đối thủ. Sau khi ở khai cục Lưu đánh ra trận mới, Dương vô tình rơi vào thế kém. Nhưng dù rơi vào thế hạ phong Dương vẫn ngoan cường đánh trả. Ván ấy kéo từ chiều sang tối, nhưng tàn cục của Lưu vô cùng lão luyện, mã tốt tượng của Dương cuối cùng không thể chống lại thế công pháo song tốt của Lưu. Bại trận ấy, Dương vẫn dẫn đầu, nhưng trên bảng tổng sắp đã bị quần hùng đuổi kịp.
Vòng 6, xem ra Dương vẫn còn bị ảnh hưởng của trận thua trước nên đã để Vương Vũ Bình bức hòa. Hai người đuổi theo phía sau là Lý Nghĩa Đình và Thượng hải Từ Thiên Lợi đều giành thắng lợi.
Wealth: 2948
Forum score: 857
Chinese chess score:
Mystery chess score:
Joined: 07/09/2010 01:09:50
Messages: 69
Location: Vietnam Offline
Tác giả: Tiền Cương& Trương Úc Vỹ
Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com Nhà xuất bản Thục Dung kỳ nghệ
Chương 2: Ngôi sao mới trên kỳ đàn
- Tiếp...-
Bị Lý, Từ đuổi gấp phía sau, tâm lý của Dương dường như có chút bất ổn. Vòng 7 Dương tiếp tục bại trận trước tiểu tướng Đông bắc Trương Đông Lộc. Trương Đông Lộc dù lần đầu tiên dự giải cá nhân toàn quốc, nhưng tuổi trẻ kiêu hùng, thêm vào đó lại rất có thực lực, bởi thế đem lại sự uy hiếp rất lớn đối với các lão tướng. Cùng chịu cảnh thất bại như Dương ở vòng này còn có Từ Thiên Lợi. Từ bị Quảng châu Chu Đức Nguyên kích bại. Còn Lý Nghĩa Đình vòng này kích bại Trịnh châu Tất Thiết San, bắt đầu một mình dẫn đầu.
Sau 7 vòng giao tranh, giải tạm nghỉ một ngày, ngày 28 tháng 11 giải tiếp tục diễn ra. Đối thủ của Lý Nghĩa Đình ở vòng này là viên mãnh tướng Đông bắc Mạnh Lập Quốc, ai bên ra sức chém giết nhưng chẳng bên nào giành được lợi thế, cuối cùng đành bắt tay nói hòa. Dương nhẹ nhàng kích bại Tất Thiết San.
Lúc này, trên bảng xếp hạng, Lý Nghĩa Đình với 12 điểm vẫn dẫn đầu, Dương Quan Lân, Hà Thuận An, Trương Đông Lộc với 11 điểm lần lượt xếp các vị trí tiếp theo. Đúng là oan gia ngõ hẹp, Lý Nghĩa Đình đại chiến Dương Quan Lân ở vòng tiếp theo.
Trận đại chiến giữa Lý Nghĩa Đình và Dương Quan Lân rất được coi trọng. Đây không chỉ bởi Dương là thái sơn bắc đẩu của kỳ đàn, thực lực rất mạnh đương nhiên không cần nói, quan trọng là chiến tích của Lý đối với Dương không tốt, lâm trận không tránh khỏi có chút đố kỵ. Nói ra cũng thật kỳ quái, Lý Nghĩa Đình nhờ hai trận thắng Dương Quan Lân ở bến Thượng hải mà nổi danh, từ đó về sau, thành tích đối đầu của Lý với các cao thủ khác luôn ở thế thượng phong, duy chỉ có Dương Quan Lân là Lý thua nhiều hơn thắng. Vì thế, người mà Lý khâm phục nhất chính là Dương Quan Lân. Trong lòng Lý hiểu rõ rằng, muốn có thành tích lý tưởng ở giải cá nhân toàn quốc, nhất định phải dốc toàn lực vượt qua ải này do Dương trấn giữ.
Xét thấy, mình đang là người dẫn đầu trên bảng xếp hạng, thêm vào đó đối thủ lại là Quỷ thúc lừng danh thiên hạ, bởi thế đối sách của Lý trước trận đấu là ưu tiên cho sự chắc chắn, trước hết phải đảm bảo cho bản thân không thua, trên cơ sở đó chờ đợi chiến cơ, có thể thắng thì thắng, không thắng thì hòa. Nhưng Dương thì hoàn toàn khác, Dương đặt trọn niềm tin vào trận chiến này, nhất định sẽ ra sức tấn công để giành thắng lợi. Và từ diễn biến của trận chiến cũng cho thấy quan điểm ấy.
Ván ấy, Lý cầm tiên thủ. Lý dùng trung pháo tiên phong mã chậm khai xe xuất chiến, nhằm tránh chiêu pháp quen thuộc cả Lý đối với Dương, mục đích nữa là cầu tân biến. Không ngoài dự liệu, Dương Quan Lân cũng mang sở học bình sinh bình phong mã ra ứng chiến. Khi Lý đổi thứ tự xuất tả xe trước, Dương bèn phi hữu pháo chẹn lộ 2, vây khốn đại xe của Lý. Và khi Lý xuất hữu xe thì Dương lại dùng đòn tả pháo phong xe, qua đó có thể thấy dục vọng cầu thắng của Dương rất mãnh liệt.
Song xe của Lý bị vây khốn cố nhiên là bất lợi, nhưng cũng không phải bất lợi hoàn tòan, Lý cũng cầm được song xe song pháo của Dương. Lý Nghĩa Đình dựa vào mã pháo nơi tiền phương, bắt trung binh của đối phương, Dương Quan Lân cũng vô cùng cơ mẫn, nhân thời cơ tróc pháo, song xe sinh căn, khuếch đại ưu thế về không gian. Về sau, Lý dẫn trung binh độ hà, nhằm cửu cung của Dương thẳng tiến. Nhưng hữu mã của Dương cũng mượn thế mà xuất, chiếm vị đẹp nơi đầu tượng, song phương đều có chỗ được riêng, hình thành thế mỗi bên đều có chỗ kỵ riêng. Nhận thấy quân tốt độ hà của Lý là một mầm họa, Dương quyết định phải trừ khử, cuối cùng Dương cũng đạt được mục đích, nhưng phải trả giá không nhỏ, đó là giải phóng hữu xe của Lý.
Cục diện vẫn cứ phát triển cân đối, dù hòa cờ không phải kết quả lý tưởng mà Dương mong muốn, hơn nữa Dương cũng luôn ra sức gây chiến hỏa, nhưng Lý từ đầu chí cuối vẫn thủ chắc thành trì, có cơ hội tính quân là tính quân không hề do dự. Trong tình hình đó, Dương cũng không biết phải làm sao, đành phải đối diện với hiện thực, thế là hai bên trải qua một hồi tính quân, hình thành cục diện không còn sức tái chiến, cuối cùng đành bắt tay nói hòa. Thủ hòa với đại địch lớn nhất, mở ra hi vọng vô địch cho Lý Nghĩa Đình.
Lý Nghĩa Đình giữ vững thành tích bất bại đến vòng 11 khi gặp Ôn châu Thẩm Chí Dịch. Vốn nghĩ rằng Lý Nghĩa Đình sẽ thuận lợi quá quan, nhưng không ngờ lại “trận chiến Mạch thành” của Lý. Danh tiếng của Thẩm Chí Dịch trên kỳ đàn không phải quá lớn, năm trước mới xuất đầu lộ diện ở giải cá nhân toàn quốc, giải này đột nhiên thể hiện rất tốt, trở thành con ngựa chứng của giải, ở mấy vòng trước đã từng kích bại hàng đại tướng.
Dù Thẩm Chí Dịch thể hiện tốt vậy, nhưng trong mắt Lý Nghĩa Đình, Tưởng vẫn chưa phải là đối thủ xứng tầm. Một trong những đặc điểm chơi cờ của Lý là mạnh lên khi gặp đối thủ mạnh, nhưng nếu đụng độ kỳ thủ làng nhàng Lý thường nảy sinh tư tưởng khinh địch, bởi thế kết quả thường không tốt, giống giải lần đầu trận thua Hầu Ngọc Sơn là một ví dụ.
Ván gặp Tưởng Chí Dịch còn có một bối cảnh dẫn tới sự tự tin của Lý, đó là do Lý được cầm tiên thủ, bởi thế Lý liền đóng trung pháo, đối thủ không do dự đáp trả bằng thuận pháo. Đấu thuận pháo Thẩm Chí Dịch cũng rất tinh thâm, trong năm này Lý Nghĩa Đình xuất bản quyển “trung pháo tuần hà pháo đối bình phong mã”, kỳ giới ai cũng biết tuần hà pháo đối bình phong mã của Lý lợi hại thế nào, bởi thế Thẩm Chí Dịch dùng thuận pháo ứng chiến, là tránh đánh vào trận quen thuộc của Lý, tư tưởng chiến lược quả là cao minh. Thấy đối phương dùng thuận pháo, Lý Nghĩa Đình nhanh chóng khởi hoành xe, bởi thuận pháo hoành xe cũng là một trong những bố cục quen thuộc nhất của Lý, với trận ấy Lý đã giành được vô số chiến thắng áp đảo.
Hoành xe quá cung của Lý Nghĩa Đình được gọi là chiến thuật “đơn biên phong”. Đây là cách chơi rất hung hãn, và cũng thể hiện Lý muốn đưa ván cờ vào thế đối công gay gắt. Khi ấy Lý nghĩ, bây giờ cùng điểm dẫn đầu, nếu có thể thắng ván này, trong khi đối thủ sơ xảy trượt ngã, khi ấy quyền chủ động hoàn toàn nắm trong tay. Nhưng Thẩm Chí Dịch đối diện với người được mệnh danh là “tiểu thần đồng” không chút e sợ, bản sắc ngựa chứng nổi lên, vì thế cũng ra sức đối công cùng Lý. Khách quan mà nói, sau khi tiến vào trung cục, Lý đã mất đi tiên thủ, nhưng trong lòng vẫn xem thường đối thủ, vì thế không muốn thu binh, đến khi có cơ hội nhảy mã bắt song pháo giản hóa cục diện, lại cứng đầu phế tượng đáy, tính biên tốt xuất đại xe, vẫn muốn đưa ván đấu vào hỗn chiến để dựa vào nội lực thâm hậu mà giành thắng lợi. Và Lý đã phải trả giá rất lớn cho lựa chọn sai lầm ấy, Lý không chỉ mất đi một tượng, mà mọi sự giờ đã không còn nằm trong tầm tay Lý. Những nước đi về sau của Thẩm vô cùng lão luyện, lợi dụng diệu kỹ tính quân đoạt quân. Mất quân mất thế, Lý đã chẳng còn lực chiến đấu, đành buông cờ nhận thua. Thành tích bất bại của Lý đã bị phá vỡ, và Lý cũng mất đi vị trí dẫn đầu.
Cuộc đua lúc này diễn ra vô cùng quyết liệt, cũng vào ngày Lý thua Thẩm Chí Dịch, chính là vòng 12, Thượng hải Từ Thiên Lợi dùng “lưỡng đầu xà” đã kích bại Trương Đông Lộc, một kỷ lục bất bại nữa đã ra thiên cổ, như vậy chỉ còn lại một mình Hà Thuận An giữ vững được thành tích bất bại sau vòng đấu này. Hà Thuận An ở mấy vòng đầu không quá nổi bật, nhưng mấy vòng gần đây đại phát thần uy, đã vượt lên trên chiếm cứ ngôi đầu. Vòng này, Dương Quan Lân vượt qua Thanh đảo Đới Quang Khiết, cùng được 18 điểm như Hà Thuận An.
Sau khi Lý Nghĩa Đình bất ngờ thua Thẩm Chí Dịch, những người quan tâm Lý đều rất lo lắng, họ lo sợ tâm lý của Lý sẽ đi xuống, bởi vì ở hai giải cá nhân trước sau khi thất bại, Lý bị ảnh hưởng tâm lý rất nhiều, mọi người sợ rằng chuyện xưa lại tái diễn. Trong giải lần này, sau mỗi vòng đấu, bất luận kết quả thế nào, sau khi trở về phòng, Lý đều thẩm đi thẩm lại rất kỹ ván đấu vừa qua. Sau khi thua Thẩm, dù rất hối hận, nhưng bình tĩnh ngồi thẩm cờ, Lý hiểu ra rằng mình thua là thua về tâm lý, không phải là về vấn đề chiến thuật. Nghĩ như vậy, tâm lý của Lý không hề bị đả kích. Ngày hôm sau Lý lại phấn chấn trở lại để đón tiếp Quảng châu Chu Đức Nguyên.
Chu Đức Nguyên cũng là một hổ tướng, ván này Chu cầm tiên, hai người lấy khai cục trung pháo biên mã đối bình phong mã lưỡng đầu xà, ván này Lý đánh rất chắc chắn, đặc biệt là sau khi mã nhảy lên hà khẩu ở lộ 4, đã thể hiện ưu thế uy phong tám phương, Chu Đức Nguyên rất khó tìm được cơ hội tấn công. Rồi Chu để mất đi sự kiên nhẫn, lẽ ra nên để ý con mã hà khẩu thì Chu lại xung trung binh phát động thế công. Lý Nghĩa Đình tương kế tựu kế, nhân đà đấy cũng xung trung tốt của mình qua hà, tiếp theo lại dùng tốt đổi sỹ, đặt nền móng cho thắng lợi sau cùng. Sau khi chiếm ưu thế, Lý bèn huy động chủ lực toàn lực tấn công, từ đó mà giành được thắng lợi.
Nhìn cả toàn cục, ván ấy Lý giành thắng lợi rất nhẹ nhàng, khi đối thủ buông cờ nhận thua, Lý mới thở phào nhẹ nhõm, tự cảm thấy cuối cùng mình cũng đã vượt qua một trở ngại lớn, giữ vững được phòng tuyến tâm lý. Vì thế Lý càng có niềm tin hơn đối với giai đoạn sau của giải.
Ngày 3 tháng 12, vòng 13 diễn ra, Dương Quan Lân vừa mới leo lên phía trên, vòng này đã phải lại gặp cường địch Vương Gia Lương. Trận này rất phức tạp, Dương đã vô số lần thoát khỏi bóng đen của tử thần, may mắn hòa cờ. Ván này vừa bắt đầu, Dương đã lầm vào khốn khó, đầu tiên là chém tượng ăn mã thất tiên, sau lại tham ăn thất lộ tốt, làm cho cả hai cánh của mình chịu áp lực lớn, sau đó mã lại bị song tốt của Vương vây khốn. Đánh đến tàn cục, Vương với xe mã song tốt quá hà chiến cùng xe mã đơn khuyết tượng của Dương, vốn dĩ thắng thua đã định. Nhưng trong hình cờ ấy, một phút Vương lơ đễnh, đã để Dương nhất mã đổi song tốt, giải nguy kịp thời. Trải qua khổ chiến, cuối cùng Dương với đơn xe đơn khuyết tượng đã thủ hòa xe mã của Vương. Lại một lần nữa Dương thoát hiểm trong gang tấc, chầm chậm tiến về phía trước. Vòng này Lý một lần nữa giành thắng lợi.
Vòng này, Lý kích bại Khai phong Điền Gia Thụ. Điều thú vị là, Lý lại gặp một đối thủ đấu thuận pháo. Ở trên chúng ta đã đề cập, Lý trong bố cục thuận pháo, khi cầm tiên thông thường dùng hoành xa tấn công, hơn nữa đều là ở nước thứ 2 khởi hoành xa. Nhưng ở ván này, Lý lại đổi chiến thuật, chuyển thành trận thuận pháo trực xa đối hoành xa. Lý muốn tránh khỏi sự chuẩn bị của đối phương. Sự thay đổi này xem ra đã làm cho Điền trở tay không kịp. Lý rất nhanh chóng khuếch đại tiên thủ, rồi nhẹ nhàng giành được thắng lợi.
Tiếp theo, tình hình của Dương vẫn không tốt, Dương lại bị Từ Thiên Lợi bức hòa. Và Lý Nghĩa Đình thừa thắng xông lên, dùng tân chiêu đã kích bại được Thục trung đại tướng Trần Tân Toàn. Đây lại là một chiến thắng quan trọng của Lý. Bởi phải biết rằng, thực lực của kỳ thủ Tứ xuyên rất mạnh. Đối diện với Trần Tân Toàn cầm tiên đánh trung pháo, Lý không dám khinh suất nên dùng bình phong mã ra ứn chiến. Để công kích sự vững chắc của trận ngũ thất pháo, Lý đột nhiên xuất kỳ binh, dùng tân chiêu song pháo quà hà ra công kích. Sau một hồi đổi quân, Lý dù hơn đối phương một tượng, nhưng dường như cũng không dễ dàng gì bởi mã phải của Lý vẫn đang ở tuyến đáy, đáng sợ hơn là Trần Tân Toàn tiến xe hiếp mã, lãi nhảy mã càn tượng, mã trái của Lý xem ra chết không có đất chôn.
Wealth: 2948
Forum score: 857
Chinese chess score:
Mystery chess score:
Joined: 07/09/2010 01:09:50
Messages: 69
Location: Vietnam Offline
.Tác giả: Tiền Cương & Trương Úc Vỹ
.Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com (Nhà xuất bản Thục Dung kỳ nghệ)
Khi khán giả đang lo lắng cho Lý làm thế nào để ứng phó, thì lại thấy Lý nhảy một nước mã trung lộ rất ung dung. Xem xét kỹ mọi người mới nhận ra rằng đây quả là một diệu thủ giải vây. Hóa ra, khi Lý ăn tượng, trong đầu Lý đã giăng diệu kế, chỉ chờ Trần Tân Toàn cắn câu. Trải qua một hồi giao tranh, Lý không chỉ chiếm ưu thế về chất, hơn nữa các quân chủ lực lại toàn chiếm vị đẹp, tiếp theo chỉ là vấn đề mang tính chiến thuật khống chế cục diện mà thôi, và điều đó với Lý mà nói không phải là chuyện gì quá khó khăn. Đến lúc này, từ sau khi thua Thẩm Chí Dực, Lý đã giành ba chiến thắng liên tiếp.
Cùng ngày hôm đó, Hà Thuận An đã giành thắng lợi trước Hoa Thiết San của Trịnh châu. Như vậy, trên bảng xếp hạng lúc này Hà Thuận An với 22 điểm vẫn đang dẫn đầu, với 21 điểm Lý theo sát phía sau. Dương Quan Lân tạm xếp thứ 3 với 20 điểm. Giải đấu vẫn còn 3 vòng, điểm số cách biệt sát nút, không ai biết được chuyện gì sẽ xảy ra.
8. LÊN ĐỈNH VINH QUANG
Ngày 5 tháng 15, vòng 15 diễn ra, mấy người dẫn đầu đều hòa cờ. Trong đó, Hà Thuận An đụng độ Dương Quan Lân, hai người đã quá hiểu nhau nên nhanh chóng hòa cờ. Đây là cơ hội không thể tốt hơn cho Lý, nhưng không thể ngờ rằng Lý lại để Đới Quang Khiết của Thanh đảo gỡ hòa.
Sau một vòng cục diện có vẻ bình ổn, lập tức phong ba lại nổi lên. “ngựa chứng” Thẩm Chí Dực sau vòng 11 kích bại Lý Nghĩa Đình thì đến vòng 16 lại cho Hà Thuận An nếm trái đắng. Ván cờ ấy vốn Hà Thuận An đã chiếm ưu thế, càng lợi hại hơn là trung pháo của Hà đang giữ chặt oa tâm mã của Thẩm. Nhưng trong tình hình đó, Thẩm dường như có chúa phù trợ, Thẩm chỉ còn đơn xe có thể tung hoành nhưng lại hình thành cục diện, đơn xe vừa cầm mã vừa cầm xe pháo của Hà, chính ván cờ ấy đã tạo ra kỷ lục thực chiến xe cầm chết xe pháo mã, một ván cờ hòa thần kỳ nhất trong giải.
Hà hòa ván ấy đã mang lại cơ hội cho những người khác. Đương nhiên người hưởng lợi nhất chính là Lý Nghĩa Đình, bởi vòng này Lý giành chiến thắng và đã cân bằng điểm số 24 với Hà. Dương Quan Lân không chịu thua kém bám sát phía sau với 23 điểm. Những kẻ bám đuổi còn có Trương Đông Lộc với 22 điểm. Và như vậy, trước vòng đấu cuối cùng có tới 4 người có hi vọng đoạt chức vô địch.
Vòng đấu cuối cùng diễn ra vào ngày 7 tháng 12, và phải chăng lần này sẽ có nhà vô địch mới? Đối thủ vòng cuối của Lý là “Đông bắc hổ” Vương Gia Lương. Vương đã không còn hi vọng lọt vào top 3, nhưng nếu giành chiến thắng trước Lý thì Vương có cơ hội lọt vào top 6. Vì thế ván ấy Vương đánh rất bão, không muốn hòa cờ. Và đó cũng là tư tưởng của Lý Nghĩa Đình, bởi Lý cũng muốn giành chức quán quân nên không thể để hòa cờ. Vương Gia Lương công quá gấp, bất chấp hậu quả, kết quả công không thành ngược lại còn mất đi một chiến mã, khi đã hơn quân Lý dựa vào chiêu pháp có lực và bình ổn dần vây bức Vương, cuối cùng mà kích bại được Vương.
Lý hài lòng với việc hoàn thành nhiệm vụ của bản thân, nhưng chức quán quân có về tay Lý hay không vẫn còn chưa biết, vì cùng lúc ấy Hà Thuận An cũng kích bại được Khai phong Điền Gia Thụ. Như vậy, Lý Nghĩa Đình và Hà Thuận An cùng được 26 điểm, cần phải so sánh các điều kiện khác mới biết ai là nhà vô địch. Ván hai người đối đầu trực tiếp cũng hòa nhau, đành dựa vào quy tắc khi ấy, so sánh thời gian thi đấu của hai người, như vậy do thời gian thi đấu của Lý ít hơn của Hà, Lý mới bước lên ngôi cao nhất. Hà Thuận An dù giải này là người duy nhất bất bại nhưng đành ấm ức về nhì. Dương Quan Lân xếp thứ 3.
9. TOÀN VẬN HỘI
Lý Nghĩa Đình đoạt chức vô địch cá nhân toàn quốc, đây có thể nói là chuyện vui rất lớn của kỳ đàn Hồ bắc, và Lý được xem như ngọc bảo. Sau giải toàn quốc, bên thể thao Hồ bắc xuất tiền cho Lý chữa bệnh. Hơn nữa, từ đó về sau, Lý trở thành một cán bộ của sở thể dục Hồ bắc, đây chính là bước ngoặt lớn trong đời Lý, vì từ bố Lý, Lý hiểu được một điều rằng: công việc và thu nhập ổn định quan trọng với một gia đình biết nhường nào.
Sau khi tham gia công việc, tiêu chuẩn lương của Lý đương nhiên không thấp, các điều kiện khác cũng được cải thiện, nhưng vì Lý còn phải nuôi em gái và em trai, cho nên gánh nặng trên vai vẫn còn rất nặng.
Sau khi Lý lần đầu tiên giành chức vô địch cá nhân, Lý vẫn chưa còn kịp hưởng thụ niềm vui chiến thắng thì đã lại lao vào tập luyện, bởi có một nhiệm vụ vô cùng quan trọng đang chờ đợi Lý đó là năm 1959 lần đầu tiên Trung quốc tổ chức Toàn vận hội và cờ tướng là một hạng mục thi đấu chính thức.
Tháng 3 năm ấy, Lý cùng một danh tướng khác của Vũ hán là Trương Phương Hướng có chuyến du đấu Thượng hải. Trong quãng thời gian ấy, thành tích của Lý rất tôt. Lý lần lượt kích bại các đại tướng của miền Hoa đông như Hà Thuận An, Từ Thiên Lợi… Tiếp theo bọn họ lại nam hạ, du dấu Quảng châu. Đầu tiên với một thắng một hòa, Lý kích bại Chu Đức Nguyên. Đêm thứ 3, Lý giao chiến với Dương Quan Lân. Đây là lần giao tranh đầu tiên của hai người sau giải vô địch cá nhân năm 1958. Ván đầu tiên, Dương dùng song pháo quá hà chống lại trung pháo thất lộ mã của Lý. Bố cục này là “trấn sơn pháp bảo” của Dương, lâm trận không biết đã chém bao nhiêu địch thủ, mấy năm nay Dương có đăng trên các tạp chí bố cục nghiên cứu tâm đắc của bản thân, dẫn tới sự chú ý của nhân sỹ giới cờ. Vì thế, đối với bố cục này Lý cũng có chuẩn bị. Giai đoạn trung cục, Lý cướp tam lộ tốt, tiến mã theo xe, gia tăng áp lực lên cánh phải của Dương. Dương dù đã có pháo trầm đáy, nhưng binh lực tản mác, cuối cùng không chống lại thế công của Lý, kết quả chưa đến hiệp 30 đã đại bại. Ván sau, khi Dương cầm tiên, nằm ngoài dự liệu của mọi người, Dương đã dùng phi tượng cục xuất chiến, ý là xuất kỳ chế thắng. Nhưng Lý vì đã thắng ván trước, nên ván này kiên trì với tư tưởng “dĩ hòa vi quý”, vì thế trận pháp rất ổn định, Dương chẳng có cách gì tấn công, cuối cùng hai bên tính quân nói hòa.
Lần viễn chinh này, Lý thu hoạch được rất lớn, đặc biệt là thành tích đối đầu với Dương làm Lý rất hài lòng.
Để chuẩn bị cho Toàn vận hội, ngày 23 tháng 4 năm 1959, Vũ hán tổ chức giải vô địch toàn tỉnh ở Hán khẩu. Và không nằm ngoài dự liệu của mọi người, Lý đã nhẹ nhàng giành chức quán quân.
Đến tháng 7, Lý đi Hợp phì tham gia giải hữu các tỉnh, giải này có thể coi như giải kiểm tra lần cuối cho cuộc chiến ở Toàn vận hội. Vậy là, trước Toàn vận hội, công cuộc chuẩn bị của Lý liên tục tiến hành, không bị gián đoạn trong quãng thời gian nào. Lúc này, Lý cũng rất tự tin vào cơ hội của bản thân ở Toàn vận hội.
- Còn tiếp...-
This message was edited 1 time. Last update was at 21/01/2012 23:09:44
Wealth: 2948
Forum score: 857
Chinese chess score:
Mystery chess score:
Joined: 07/09/2010 01:09:50
Messages: 69
Location: Vietnam Offline
.Tác giả: Tiền Cương & Trương Úc Vỹ
.Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com (Nhà xuất bản Thục Dung kỳ nghệ)
10. Vòng loại
Ngày 14 tháng 9 năm 1959, giải cờ tướng của Toàn vận hội diễn ra, địa điểm diễn ra giải là ở Cung văn hóa nhân dân lao động Bắc kinh. Vì Toàn vận hội có nhiều môn thi đấu, số người tham gia cũng rất đông. Để tiết kiệm kinh phí cho giải thì số vận động viên ở một số môn bị hạn chế. Theo quy định của giải, ở môn cờ tướng, mỗi tỉnh, thành phố, khu tự trị chỉ được cử một kỳ thủ tham gia. Vì quy định khắc nghiệt ấy, đã làm cho một số kỳ thủ từng hô phong hoán vũ trên kỳ đàn mấy năm gần đây không được tham gia giải. Đáng tiếc nhất trong đó là Thượng hải Từ Thiên Lợi và Hắc long giang Trương Đông Lộc. Tuy nhiên, cả hai đã chuyển sang thi đấu cho môn cờ vua, và đều thể hiện được bản lĩnh của mình, âu trong cái rủi cũng có cái may.
Có 26 kỳ thủ của 26 đơn vị về dự giải, nổi lên trong số đó là Quảng đông Dương Quan Lân, Thượng hải Hà Thuận An, Hồ bắc Lý Nghĩa Đình, Liêu ninh Mạnh Lập Quốc, Bắc kinh Hầu Ngọc Sơn, Giang tô Huệ Tụng Tường, Tứ xuyên Lưu Kiếm Thanh, Thanh hải Kim Khởi Xương… Giải đấu chia thành vòng loại và vòng chung kết. Vòng loại chia làm 4 bảng, mỗi bảng chọn 2 người đứng đầu vào vòng chung kết.
Thôn thường trong ấn tượng của mọi người, đối với những kỳ thủ mạnh mà nói, vòng loại chỉ để làm nóng bản thân, vượt qua vòng loại là điều hiển nhiên. Nhưng nào ai ngờ được, trong vòng loại ấy mọi thứ không phải là hiển nhiên.
Vòng loại bắt diễn ra từ ngày 14 đến ngày 19 tháng 9, Lý Nghĩa Đình đấu ở bảng 1 cùng 6 kỳ thủ khác. Vòng 1, Lý hậu thủ Đương đầu pháo kích bại Bình phong mã của Phúc kiến Trần Vĩnh Hoa, điều này nằm trong dự liệu của mọi người. Dù vóng 2, Lý bị lão tướng Vũ Đình Phúc của Cam túc bức hòa thì mọi người cũng chẳng để ý. Vũ Đình Phúc trước nay chưa từng xuất hiện trên kỳ đàn quốc gia, nên mọi người chưa hiểu về Vũ, Lý cũng không phải là ngoại lệ. Đối với Toàn vận hội, Cam túc vô cùng coi trọng, vì thế họ tuyển chọn kỳ thủ rất kỹ càng, vượt qua vòng loại ở Cam túc cho thấy Vũ cũng là kỳ thủ có thực lực. Ngày đầu tiên, Vũ kích bại Bắc kinh Hầu Ngọc Sơn, sang ngày thứ hai bức hòa Lý Nghĩa Đình, có thể nói không phải là nhờ may mắn.
Vòng 3, Lý đụng độ Vương Gia Nguyên của Hà bắc. Ván áy, Vương cầm tiên, hai bên nhanh chóng bày trận Ngũ thất pháo tiến tam binh đối bình phong mã, cục diện bình ổn, nhưng tiến vào trung cục, Vương Gia Nguyên bỗng nhiên đẩy mạnh thế công và trong thoáng ngỡ ngàng Lý lại đi nước yếu, bị Vương bắt mất trung tượng. Từ đó, Vương đánh vô cùng chắc chắn, xe song pháo phối hợp vô cùng ảo diệu, dần dần bức Lý vào tử địa, thấy tình thế đã không thể vãn hồi Lý đành buông cờ nhận thua.
Lý bại trận là bất ngờ lớn nhất từ đầu giải, đây không chỉ là việc quán quân toàn quốc thua một kỳ thủ vô danh mà quan trọng hơn là liệu Lý có thể vượt qua vòng loại hay không? Vòng loại chỉ đánh 6 vòng, vậy mà qua 3 vòng Lý vẫn đang trồi sụt, quả nhiên phải làm người ta lo lắng.
Lý rơi vào cảnh nguy hiểm cũng có vài người mừng thầm, bởi nếu Lý không vượt qua vòng loại thì vòng chung kết bớt đi một cường địch. Chỉ có Đông bắc hổ Vương Gia Lương lại có một cách nhìn khác. Sau khi được biết tin bại trận của Lý, Vương nói rằng: “Tôi hi vọng Lý có thể vượt khó, vì tôi kỵ Dương Quan Lân, Dương Quan Lân kỵ Lý còn tôi thì có thể thắng Lý. Đây quả là đứng ở những lập trường khác nhau sẽ nảy sinh những tư tưởng khác nhau.
Nhưng Lý Nghĩa Đình của ngày hôm nay đã là một ngôi sao lớn trên kỳ đàn, dù trước mắt là “tứ diện sở ca” nhưng Lý vẫn luôn tự tin vào thực lực của bản thân, vì thế Lý nhanh chóng lấy lại bình tĩnh để đối diện với cục diện phía sau.
Vòng tiếp theo, Lý gặp Quý châu Lâm Tài Lương. Bản lĩnh của Lý đã được thể hiện kịp thời. Không quá khó khăn Lý đã kích bại được Lâm. Tiếp theo, lại bắt tay nói hòa với Hầu Ngọc Sơn. Vòng cuối cùng. Vòng cuối, Lý kích bại Tân cương Lý Thừa Nghị. Và với 3 thắng, 2 hòa, 1 thua Lý đã giành vị trí đầu bảng vượt qua vòng loại. Người còn lại vượt qua vòng loại ở bảng này cùng Lý là Vũ Đình Phúc. Các kỳ thủ vượt qua vòng loại ở các bảng khác là Dương Quan Lân, Hà Thuận An, Mạnh Lập Quốc, Mã Khoan, Vương Gia Lương và Lưu Kiếm Thanh. Như vậy, ngoài Vũ Đình Phúc có thể coi như ngựa ô của giải những người còn lại đều là những danh tướng, chinh chiến kỳ đàn lâu năm và đều có khả năng lên ngôi chí tôn.
11. Vòng chung kết
Vòng chung kết bắt đầu diễn ra từ ngày 20 tháng 9. Từ người vẫn áp dụng đánh vòng tròn. Vòng 1 quả là thú vị, khi có hai cặp oan gia ngõ hẹp gặp nhau, Dương Quan Lân đụng độ Vương Gia Lương, còn Lý kịch chiến Hà Thuận An. Nếu Dương Vương bắt tay hòa, thì Lý đã kích bại được Hà, vượt qua một ải quan trọng.
Lý Nghĩa Đình -tiên thắng- Hà Thuận An (20.09.1959)
Vòng 2, Lý gặp lại người từng mang lại phiền phức cho mình ở vòng loại là Vũ Đình Phúc. Một điều trùng hợp là 2 người tiếp tục gặp ở vòng 2. Lần trước, có lẽ do Lý có phần khinh địch nên đã để Vũ bức hòa. Vòng này, khi 2 người gặp nhau, Lý đã không còn dám khinh suất. Chọn hậu thủ thuận pháo, Lý những mong đưa trận đấu vô thế đối công khốc liệt để tìm ra đường thắng. Sau khai cục, Lý đã có vể phản tiên, nhưng Vũ cũng chẳng tay vừa, Vũ nhanh chóng điều chỉnh lại thế trận, ra sức giữ vững thành trì. Công thành hồi lâu mà chẳng thể phá nổi, dù không cam tâm nhưng cuối cùng Lý cũng đành bắt tay nói hòa với Vũ. Một kẻ vô danh chỉ trong vòng vài ngày đá hai lần bức hòa Lý quả làm người ta kinh sợ. Vòng này, Dương Quan Lân vượt qua Lưu Kiếm Thanh.
Vòng 3, Lý cầm tiên tiếp Mã Khoan. Lý nhanh chóng bày trận trung pháo, Mã đối lại bằng bình phong mã. Bởi không muốn để Lý đưa về trận quá hà xe đối công kịch liệt, Mã đã nhanh chóng tuần hà pháo. Địch biến ta biến, bởi thế Lý cũng thăng tuần hà xe, mược lực tuần hà xe, hai mã của Lý nhanh chóng xuất kích, dần đẩy lui quân Mã về phía sau. Thấy quân mình dần rơi vào thế bị động, suy nghĩ hồi lâu, Mã quyết định phế pháo hãm xe. Lý cũng là tay có đảm lược, dù biết hiểm nguy vẫn ung dung ăn pháo, đợi đối phương lên sỹ đuổi xe, Lý không thèm chạy xe mà chọn phương án lấy một đổi hai, sau vài nước lại ăn thêm một tượng, dần vây bức Mã, cuối cùng Mã không chống đỡ nổi đành buông cờ nhận thua. Vòng này Dương Quan Lân cũng giành thắng lợi. Vậy là 2 người với 2 thắng 1 hòa giành được 5 điểm đã vươn lên dẫn đầu.
-Còn tiếp...-
This message was edited 2 times. Last update was at 22/01/2012 08:22:43
Wealth: 2948
Forum score: 857
Chinese chess score:
Mystery chess score:
Joined: 07/09/2010 01:09:50
Messages: 69
Location: Vietnam Offline
Tác giả: Tiền Cương & Trương Úc Vỹ
.Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
Ba vòng trước, Lý Nghĩa Đình và Dương Quan Lân đồng điểm vượt lên dẫn đầu, bây giờ chúng ta hãy chờ xem ai bị tụt lại phía sau.
Vòng 4, Lý đụng độ Đông bắc kiêu tướng Mạnh Lập Quốc. Kỳ phong của Mạnh thiên về công sát, thường phế tượng phá vương thành đối phương nên có biệt hiệu là “Sát tượng năng thủ”. Ứng chiến với những kỳ thủ thiên về công sát, Lý trước nay đều lấy công đối công, lấy sát chế sát, không chịu kém cạnh ai. Ván cờ này cũng là một ví dụ. Song phương lấy khai cục trung pháo quá hà xe đối bình phong mã, Lý dù cầm đen hậu thủ, nhưng đang cần điểm, vì thế vừa bắt đầu là tích cực chủ động, đặc biệt là nước tiến xe tuyến áp đáy cản mắt tượng, ám phục nước chém binh công tượng, điều này cũng tạo ra cảm giác lo lắng cho Mạnh.
Mạnh có danh “Năng tượng sát thủ” quả nhiên đố kỵ nước mất tượng của mình, bởi thế vội thoái biên mã, sau bởi sợ thế tứ tử quy biên của Lý, nên trong lúc cấp bách đã đánh ra nước kém 1 xe đổi hai. Quyết sách này dù làm chậm thế công cánh trái của Lý nhưng chẳng qua chỉ là giải quyết tình thế trước mắt mà thôi., bởi Lý không chỉ có song xe hùng hậu, quan trọng hơn là các quân của Lý chiếm vị rất đẹp. Cuộc chiến về sau, có thể nói Lý đánh vô cùng chắc chắn, không cho Mạnh một cơ hội phản công nào. Cuối cùng, với nước phế pháo đánh hoa tâm sỹ, Lý đã phá được thành lũy kẻ thù, ca khúc khải hoàn.
Cùng lúc ấy, Dương Quan Lân với trận thuận pháo sở trường đã kích bại Vũ Đình Phúc. Như vậy, tạm thời hai người vẫn chưa phân cao thấp.
Vòng 5, Dương thừa thắng xông lên, trong chiến trận mưu đoạt được một mã của đối phương, từ đó nhẹ nhàng giành thắng lợi trước Mã Khoan. Vòng này, Lý bị Tứ xuyên Lưu Kiếm Thanh bức hòa. Đối sách của Lưu Kiếm Thanh trong ván này rất thành công, đó chính là “Mặc sóng to gió lớn, ta vẫn ngồi vững vàng câu cá”, tránh kịch chiến cùng Lý Nghĩa Đình. Ván ấy, Lý được cầm tiên nên lấy sở học bình sinh trung pháo tuần hà pháo ra ứng chiến bình phong mã của Lưu. Giai đoạn bố cục, Lưu Kiếm Thanh chọn biến bình ổn tả pháo tuần hà, sau đó lại chủ động phế binh mưu sát quân địch. Đứng trước thái độ như vậy của đối thủ, Lý Nghĩa Đình không biết làm sao đành chọn thế “ông tốt tôi tốt”, nhưng lại sợ tụt lại phía sau Dương, bởi thế về sau đành cưỡng cờ công gấp. Nhưng, công thành không được, Lý lại rơi vào thế có khả năng thua. Nghĩ đi nghĩ lại, Lý quyết định đi một nước nghĩ một nước, tùy cơ ứng biến. Xem ra, ván này Lưu Kiếm Thanh quyết chí đánh hòa, vì thế về sau dù có ưu hơn chút, nhưng Lưu ra sức tính quân, cuối cùng hai bên chẳng còn lực để tấn công, đành bắt tay nói hòa.
Như vậy, bắt đầu từ vòng 5, khoảng cách giữa Lý và Dương Quan Lân đã là 1 điểm. Bây giờ xem ra, bất lợi của Lý không chỉ là vấn đề khoảng cách điểm số trên bảng xếp hạng, mà còn ở chỗ hai đối thủ cuối cùng của Lý, một là “Đông bắc hổ” Vương Gia Lương, một là “Quỷ thúc” Dương Quan Lân, cả hai đối thủ này đều thuộc dạng khó nuốt. Quả là, vô cùng bất lợi đối với Lý.
12. Ván cờ đẹp nhất
Trong tình thế như vậy, vòng 6 khi lâm trận với Vương Gia Lương, Lý được lợi cầm tiên, và Lý đành phải bất chấp mọi thứ mà ra sức công sát, không ngờ rằng sự liều mạng ấy đã tạo ra một danh cục trong lịch sử cờ tướng.
Ván ấy, ngay từ khi bắt đầu đã nằm ngoại dự liệu của mọi người. Lý cầm tiên đóng pháo đầu, Vương đáp lại bằng khởi tả mã, có vẻ như chuẩn bị đi bình phong mã. Điều này rất bình thường, cũng nằm trong suy nghĩ của mọi người. Nhưng nước thứ 2, Vương đột nhiên tiến tam binh, lập tức đưa ván cờ vô con đường có chút gì lạ lẫm với cả 2 người. Xuất hiện cục diện như vậy, công lớn thuộc về Vương Gia Lương, vì trong thời ấy, trong số các cao thủ Vương là người coi trọng sáng tạo bố cục nhất, Dù trong lý luận bố cục hay thực chiến, so với kỳ thủ đương thời, Vương luôn là người đi trước, trong mỗi giải lớn, Vương đều đem theo vũ khí mới, làm người ta không biết đâu phòng bị, đó cũng là một trong những pháp bảo mang lại chiến tích huy hoàng cho Vương.
Bây giờ, Vương đột nhiên tiến tam binh, quả là đã có sự chuẩn bị từ trước. Mục đích chính là tránh bố cục tiến thất binh của Lý, vì tất cả mọi người đều biết Trung pháo tuần hà pháo của Lý có uy lực vô biên. Vương tiến tam binh, quả đã làm rối loạn sự chuẩn bị của Lý. Nhưng với bố cục này, Lý cũng rất thành thục. Chỉ thấy Lý đưa về thế trận hòa hoãn Ngũ lục pháo. Lúc này, Lý cố tránh những cạm bẫy mà đối thủ đã nghiên cứu từ trước. Đây quả là một lần đấu trí, đấu lực kinh người giữa hai đại quốc thủ đương thời.
Vương Gia Lương không thẹn là nhà sang tạo cái mới trong bố cục, trong trận pháp rất bình thường này, vẫn đi ra biến nằm ngoài sự tưởng tượng của mọi người, đem tả pháo tuần hà phong xe thường thấy trong quá khứ đổi thành phi tượng, mặc cho song trực xe của Lý tiến công. Hóa ra, lúc này Vương đã có đối sách ứng phó. Khi Lý bình xe đè mã, Vương đột nhiên đánh ra nước đảm lược kinh người “thoái mã oa tâm”. Trong giới cờ vẫn có câu “Mã về cung tướng sỹ khốn cùng”, điều đó cho thấy Mã về cung vẫn là nước kỵ của giới cờ. Một nước oa tâm mã đã cho thấy bản lĩnh kinh người của Vương.
Sau khi tính một xe, Vương Gia Lương lại mời đổi tiếp chiến xe còn lại. Nhưng Lý là người cầm tiên, đâu dễ dàng bãi chiến, bới thế bình xe tránh đổi là tất yếu. Tiếp theo, Lý lại có nước tiến xe cản tượng phối hợp với nhảy mã, chuẩn bị tuyệt sát, thế công của Lý lúc này xem ra rất mạnh. Vương Gia Lương cũng là người hiếu chiến, đối diện với tình thế hung hiểm như vậy, Vương vẫn điềm nhiên phế quân cầu công. Những người đứng bên ngoài đều tự thầm hỏi: “Trận ác chiến này, rồi ai sẽ là kẻ chiến bại”.
Xưa có câu “Đơn xe hoạt pháo hạt hồ thị”. Nhưng Vương Gia Lương trong ván này vận dụng chiến thuật tấn công xe pháo tới mức xuất thần nhập hóa. Lợi dụng cơ hội uy hiếp cửu cung, không chỉ vây chiến xe của Lý ở tuyến đáy, mà liên tiếp ăn tốt của đối phương chiếm thực lợi.
Tình thế đến lúc này, xem ra có chút bất lợi đối với Lý. Lý dù hơn một quân, nhưng các quân chủ lực bị chia cắt, đầu không tương trợ cho đuôi. Bên cạnh đó, Lý lại khuyết một tượng, làm cho thế công xe pháo của Vương thêm phần mạnh mẽ. Nhưng trong tình thế vô cùng phức tạp ấy, Lý lại vô cùng bình tĩnh, nhẹ nhàng bình pháo, không chỉ mở đường cho mã tiến cản mắt tượng, mà còn có thể thoái pháo đả trung binh. Đây quả là một chiến pháp tích cực, lấy lực tấn công để hóa giải nguy cơ nơi hậu phương.
Cuộc chiến về sau, Lý vận dụng pháo mã vô cùng tài tình, làm hậu phương của Vương bị uy hiếp rất lớn. Trong tình thế đó, Vương cũng không thể đẩy mạnh thế công, sau khi tính đi một pháo, thế hòa đã định.
Ván cờ ấy dù đã kết thúc, nhưng những giai thoại về nó lại mới bắt đầu. “Bắc kinh vãn báo” đã bình chọn ván này là ván đấu hay nhất trong hệ thống giải đấu cờ tướng của Trung quốc, để cổ vũ các kỳ thủ phát huy tốt hơn nữa trình độ trong thi đấu.
Mọi người đều cho rằng: “Bố cục này mới, không rơi vào con đường thường thấy, song phương thay nhau cầu biến, tìm cơ hội thắng lợi. Trung cục khẩn trương, đối công gay gắt, một bên phế quân đoạt tiên, đưa cục diện vô thế phức tạp cầu biến. Ván này, trung cục hai bên đều thể hiện rất xuất sắc, đây có thể coi như là đã thể hiện được kết quả phát triển tronhf độ nghệ thuật cờ tướng của Trung quốc trong vòng 10 năm trở lại đây”.
13. Hạ màn
Sau khi bị Vương cầm hòa, Lý mới chỉ có 9 điểm. Đồng thời cùng lúc ấy, Dương Quan Lân kích bại Mạnh Lập Quốc, có được 11 điểm. Như vậy khoảng cách giữa hai người đã được kéo dài thêm một bước.
Vòng cuối cùng, Lý Dương trực tiếp gặp nhau. Phải thắng ván này, Lý mới có cơ hội giành ngôi quán quân. Nhưng cửa ải này quả thật quá gian nan. Bởi vì Lý phải hậu thủ, mà đối thủ lại là Dương Quan Lân, thực lực rất mạnh, kỳ phong chắc chắn. Suy đi tính lại, đoàn Hồ bắc cho rằng cơ hội lần này là rất nhỏ. Nhưng dù vậy, để đoạt được thành tích tốt, dù chỉ còn một tia hi vọng cũng phải cố gắng hết sức. Lý Nghĩa Đình chuẩn bị toàn lực liều mạng, dốc hết sức cho trận chiến cuối cùng này. Lý trù tính sẽ dùng thuận pháo, đưa thế trận về đối công phức tạp hi vọng cầu thắng.
Nói ra cũng thật thú vị, khi Lý đang khẩn trương tìm đối sách, thì bên Dương cũng không dễ thở chút nào. Dù trận này, Dương chỉ cần hòa là đại công cáo thành, và Dương còn có ưu thế đi tiên. Nhưng trận này liên quan tới việc được mất ngôi vô địch, vì thế đoàn Quảng đông cũng tỏ ra vô cùng thận trọng. Có người cho rằng, Lý Nghĩa Đình vì để bảo vệ ngôi á quân, có khả năng sẽ đi bình phong mã đánh bình ổn. Nhưng cũng có người cho rằng, Lý sẽ dốc hết sức trong ván này và sẽ đánh thuận pháo. Cuối cùng, mọi người thống nhất ý kiến là Lý sẽ đánh thuận pháo. Thế là, mọi người bèn giúp Dương nghiên cứu về Thuận pháo. Sau khi nghiên cứu xong về thuận pháo, để an tâm hơn mọi người quay qua dợt về bình phong mã. Xong xuôi đâu đấy mọi người mới an tâm
Trận chiến được nhiều người quan tâm nhất, trận chiến cuối cùng của Toàn vận hội được diễn ra vào ngày 25. Ngồi trước kẻ đã lật đổ tiếm vị mình, Dương nhẹ nhàng bình trung pháo. Và không nằm ngoài dự liệu của mọi người, Lý nhanh chóng dùng thuận pháo để ứng chiến.
Thuận pháo cố nhiên là khai cục có tính đối công gay gắt, nhưng nếu bên tiến muốn đánh chắc tiến chắc, cẩn thận hành sự, thì kẻ hậu thủ muốn đại động can qua cũng là một chuyện vô cùng khó khăn. Nếu bất chấp hậu quả làm bừa, làm không tốt có thể không thể khống chế được cục diện. Dương Quan Lân biết rõ đặc điểm này, bởi thế ngay từ khi khai cục, đã chẳng tham công, song xe tuần hà giữ biên cương. Sau lại rời trung pháo, khởi trung tượng, củng cố vững chắc trận địa. Sau đó, chờ xem Lý có thần chiêu nào có thể phá thành.
Đối diện với thành lũy chắc chắn của Dương, Lý vẫn dốc toàn lực tìm cơ hội cầu thắng. Sau khi đổi một xe, một pháo, Lý quả thực đã phản tiên. Nhưng đáng tiếc, thành trì của hai bên quá kiên cố, Lý cũng chẳng có cách gì đột phá. Lúc này, Lý đã biết mọi chuyện đã định, chẳng thể cưỡng cầu, bèn thu đại quân bắt tay nói hòa.
Và như vậy, Dương với chiến tích bất bại 5 thắng 2 hòa đã giành ngôi quán quân Toàn vận hội lần đầu tiên. Lý Nghĩa Đình và Vương Gia Lương cùng 3 thắng 4 hòa giành ngôi á quân. Như vậy, 3 vị trí dẫn đầu giữ vững thành tích bất bại, điều này chưa từng xuất hiện trong các giải đấu toàn quốc trước đây.
Lý giành ngôi á quân, là lùi một bước so với giải cá nhân toàn quốc. Nhưng trong con mắt quan chức thể thao Hồ bắc, chức á quân này còn đáng giá hơn nhiều.
Wealth: 2948
Forum score: 857
Chinese chess score:
Mystery chess score:
Joined: 07/09/2010 01:09:50
Messages: 69
Location: Vietnam Offline
Tác giả: Tiền Cương & Trương Úc Vỹ
.Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
14. Được và Mất
Đơn thuần từ danh hiệu mà nói, so với chức quán quân cá nhân toàn quốc năm ngoái, thì chức á quân năm nay quả có kém vinh quang hơn, nhưng vì giải cá nhân toàn quốc không có quy mô như toàn vận hội, hơn nữa đây lại là lần toàn vận hội đầu tiên, nên phân lượng càng cao hơn một phần. Trong mắt các vị lãnh đạo bên thể dục, đương nhiên trọng càng thêm trọng. Cho nên chức á quân lần này dĩ nhiên giá trị hơn nhiều so với chức quán quân năm ngoái.
Ở trước đã từng đề cập, sau giải toàn quốc năm 1958, Lý Nghĩa Đình chuyển sang làm bên thể thao của Hồ bắc. Bắt đầu từ năm 1960, Lý làm ở bên thể thao thành phố Vũ hán. Sau toàn vận hội, lương mỗi tháng của Lý được tăng lên 66.5 tệ. Sau này, Lương của Lý còn tăng lên tới hơn 80 tệ, làm người ta phải thèm muốn. Sở dĩ lương của Lý cao như vậy, một mặt là do chức vô địch cá nhân toàn quốc, nhưng quan trọng hơn đó là chức á quân toàn vận hội.
Chuyện vui không chỉ có vậy. Trong cuộc bình chọn vận động viên tiêu biểu của năm 1960, Hồ bắc chỉ có 2 người lọt vào danh sách này. Một người là đỉnh đỉnh đại danh, huấn luyện viên Lưu Quý Ất của bộ môn bong rổ, người còn lại chính là Lý Nghĩa Đình. Còn có một vinh dự càng làm Lý xem trọng, đó chính là cùng năm ấy Lý được đề cử làm hiệp ủy viên của Vũ hán.
Có được tất cả những vinh dự đó, làm Lý cảm động vô cùng. Cũng vì thế Lý thường nhớ tới những ngày xưa, cuộc sống những ngày ấy quả là khốn khó vô cùng. Sau giải phóng, đời sống của kỳ thủ được nâng lên nhiều. Bởi thế, Lý luôn cảm ơn xã hội mới, và cũng luôn cảm thấy phải nỗ lực, cố gắng trong công việc để cảm tạ những gì mà Đảng đã đem lại cho Lý.
Giải vô địch cá nhân toàn quốc năm 1960 diễn ra từ ngày 16 tháng 10 đến ngày 4 tháng 11 tại Cung văn hóa nhân dân lao động Bắc kinh. Giải lần này vô cùng có ở nghĩa trong lịch sử cờ tướng Trung quốc. Một là, lần đầu tiên có giải đồng đội và giải biểu diễn của nữ; Hai là ra đời một huyền thoại- Thượng hải Hồ Vinh Hoa. Năm ấy, Hồ mới chỉ 15 tuổi nhưng đã lên ngôi cao nhất, và bắt đầu vĩ nghiệp “thập liên bá” vô tiền khoáng hậu; Ba là, Phó tổng lý quốc vụ viện Trần Nghị nguyên soái đã hai lần tới cổ vũ giải và đã có đôi lời phát biểu trong ngày bế mạc giải.
Trần Nghị nguyên soái trong bài phát biểu đã chỉ ra, hoạt động cờ có thể rèn luyện phẩm đức, trí óc của con người. Sau khi lao động chơi cờ có rất nhiều điều lợi. Về sau, nên đẩy mạnh phát triển hoạt động này trong quần chúng. Cần chú trọng bồi dưỡng nhân tài cờ, không ngừng nâng cao trình độ kỳ nghệ. Đồng chí Trần còn chỉ ra, lầy này Hồ Vinh Hoa tuy mới chỉ 15 tuổi nhưng đã giành ngôi quán quân, quả là hiện tượng vô cùng đáng mừng. Về sau phải liên tục chú ý bồi dưỡng lớp kế cận.
Những lời phát biểu của Trần Nghị nguyên soái đã khích lệ cổ vũ tinh thần rất lớn cho các kỳ thủ. Mọi người đều cảm nhận được rằng, trong xã hội mới, địa vị của kỳ thủ được nâng lên rất nhiều.
Giải lần ấy, Lý chỉ giành hạng 6. Do thiên tai và một số nguyên nhân khác, đời sống kinh tế trên toàn quốc khi ấy dần trở nên khó khăn. Rất nhiều hạng mục thể thao năm 1961 đều bị cắt bỏ. Cũng vì thế giải vô địch cá nhân toàn quốc năm 1961 đã không được tổ chức.
Năm 1962, bên thể thao lại phân cho Lý một căn hộ cao cấp, làm đời sống được cải thiện cực lớn. Một căn hộ như vậy, ngay cả chủ nhiệm bên thể thao cũng chưa được phân, điều đó cho thấy Lý được ưu ái vô cùng.
15. Lại một kiếp phong ba
Đến cuối năm 1962, tình hình kinh tế đất nước đã có những biến chuyển tốt. Giải vô địch cá nhân toàn quốc lần thứ 6, được tổ chức tại thành phố Hợp phì tỉnh An huy từ ngày 4 tháng 11 đến ngày 30 tháng 11. Giải lần này áp dụng đấu vòng tròn, 26 kỳ thủ tham gia, như vậy sẽ có 25 vòng đấu.
Giải vừa bắt đầu, 3 nhà quán quân Dương Quan Lân, Hồ Vinh Hoa, Lý Nghĩa Đình đã bỏ mọi người lại phía sau, hình thành “đệ nhất tập đoàn” và cuộc cạnh tranh ngôi vô địch khốc liệt cho đến những vòng cuối cùng của giải. Vòng 6, Lý Nghĩa Đình kích bại “Tân khoa trạng nguyên” năm 1960 Hồ Vinh Hoa, để bám sát Dương Quan Lân trên bảng xếp hạng. Khi tới vòng 9, ba vị quán quân lại cùng nhau dẫn đầu với 15 điểm. Cuộc chiến tới ngôi vô địch ngày càng nóng lên. Ba người cũng có lúc trồi sụt, nhưng chung quy lại vẫn không rời “đệ nhất tập đoàn”, chỉ là xem ai dẫn đầu mà thôi.
Tới vòng 23, cả 3 người lại cùng 37 điểm, làm mọi người chẳng thể đoán định nổi kết quả sau cùng, không biết vương miện cuối cùng sẽ về tay ai? Chỉ đành thầm ước bảo giáp sẽ thuộc về tay thần tượng của mình. Mọi người đều hiểu rằng, giải đấu đã vào hồi quyết định, mỗi ván đấu lúc này đều có ý nghĩa vô cùng quan trọng, không thể xảy ra bất kỳ sai lầm nào lúc này. Nào ai ngờ được, đúng vào lúc quan trọng này, Lý Nghĩa Đình lại gặp bất hạnh. Tới vòng 24, Dương Hồ đều ca khúc khải hoàn thì Lý lại bại trận bởi Thượng hải Hà Thuận An.
Mọi người hẵng còn nhớ, trong giải cá nhân toàn quốc năm 1958, , Lý đã từng đấu với Hà một ván cờ “giá trị nghiêng thành”, khi ấy Hà tiên sinh trong một hình cờ vô cùng ưu thế đã để Lý bức hòa, cuối cùng không thể “đại quỷ thiên hạ” mà đành ấm ức ngồi ngôi á quân. Hôm nay hai người lại trùng phùng, không ai ngờ rằng hai người lại diễn một vở kịch vô cùng đặc sắc làm người ta cảm khái vạn phần., chính là hợp với câu “thành bởi Tiêu Hà, bại tại Tiêu Hà”.
Giải đến lúc này, Hà Thuận An từ lâu đã không còn hi vọng lên ngôi vô địch. Nhưng Hà với Hồ Vinh Hoa có nghĩa sư đồ, bây giờ bản than đã không còn hi vọng vô địch, đương nhiên mọi hi vọng được đặt lên vai Hồ Vinh Hoa. Ván ấy có thể thắng đương nhiên là rất tốt, nếu không thắng được ít nhất phải thủ hòa để kìm bước tiến của Lý. Ván ấy thật là phức tạp khẩn trương. Trận đấu nổ ra lúc 8h cho đến 13h thì “phong kỳ”, khi ấy Lý Nghĩa Đình đang chiếm ưu thế. Khi ấy luật “phong kỳ” rất nghiêm khắc, không chỉ “phong kỳ” mà phong luôn cả người chơi, không giống như luật “phong kỳ” của bây giờ, kỳ thể có thể hoạt động tự do, còn có thể mời người tới phòng thẩm cờ cùng. Nghĩ tới nghĩ lui, Hà vẫn chưa nghĩ ra đối sách nào khả dụng nên Hà chỉ đành đi một nước tính một nước. Đang trong thế ưu lớn, bỗng đâu Lý lại đánh sót nước, kết quả để Hà khéo léo bức hòa. Mất đi 1 điểm ở ván ấy, đối với Lý mà nói quả là nhát dao chí mạng, bởi giải chỉ còn một vòng đấu cuối cùng.
Vòng 25, cũng là trận chiến đại kết cục, Hồ Vinh Hoa, Dương Quan Lân, Lý Nghĩa Đình lần lượt chiến thắng Triết giang Thẩm Chi Tùng, An huy Mạch Khải Tiết, An huy Trương Nguyên Khởi, nhưng do Lý kém Hồ Dương 1 điểm, nên đành ngậm ngùi nhận ngôi quý quân. Dương Hồ cùng điểm, kết quả đối đầu cũng hòa cờ, bởi thể cả hai cùng chung vòng nguyệt quế. Đây cũng là lần duy nhất cho đến nay, trong giải cá nhân toàn quốc có chuyện “nhất nhật nhị vương”, trở thành một giai thoại trong lịch sử cờ tướng Trung hoa.
Năm 1963, cũng giống như hai năm trước đây, giải cá nhân toàn quốc không được tổ chức. Cũng trong năm này, Lý Nghĩa Đình thành gia lập thất, năm sau Lý có một cô con gái, Lý ngập tràn trong niềm vui khôn tả.
16. Phong kỳ
Trong thời gian “cách mạng văn hóa”, cờ tướng bị coi là trò chơi của đế vương, nó thuộc về di vật của thời phong kiến, vì thế bị công kích rất mạnh. Và tại thành phố Vũ hán, một ví dụ rõ rang nhất đó là câu lạc bộ cờ do Lý kiến lập đã bị giải tán và đấu tố tới cùng.
Trong suốt một thời gian dài, câu lạc bộ do vợ chồng Ai Dã Tử quản lý, cũn có thể nó là nguồn mưu sinh của vợ chồng họ. “Văn cách” vừa bắt đầu, bên thể thao cũng bị buộc phải quét “tứ cựu”, nghĩ tới nghĩ lui có người liền đề xuất câu lạc bộ cờ kia, người đó chính là Trịnh Đại Định của bên điền kinh.
Câu lạc bộ bị công kích, Ai Dã Tử không rõ chân tướng, vẫn cứ cho là Lý Nghĩa Đình vì ý đồ chính trị mà đem người tới phá. Vì thế, Ai rất oán hận Lý bởi Lý phá bát cơm của mình. Trong suốt một thời gian dài, Ai liên tục nói xấu Lý. Có một lần, trên đường đi làm về, Lý gặp vợ Ai, thấy Lý cô ta đã vội buông những lời khó nghe: “Lý Nghĩa Đình, trong nhà tôi còn có một cây đèn nữa đó, ông có muốn đến thu luôn không?”.
Lý Nghĩa Đình bị oan uổng như vậy, rất nhiều người biết chân tướng đã khuyên Lý đi tìm Ai Dã Tử giải thích, nhưng Lý đã trả lời: “chuyện như vậy không có cách nào giải thích được”.
Một năm sau thời kỳ “văn cách”, Hồ bắc có tổ chức một giải giao hữu cờ tướng, và đương nhiên do Lý phụ trách, khi ấy Lý đã tìm Ai để mời làm trưởng ban trọng tài. Khi giải sắp kết thúc, có một kỳ hữu đã mời một số bạn bè tới nhà ăn cơm, trong đó có Lý, Ai và Trịnh Đại Định. Chính trong bữa cơm ấy, vô tình trong lúc cao hứng, Trịnh đã kể ra chuyện đấu tố câu lạc bộ cờ tướng. Nghe xong, trong lòng Ai vô cùng kinh ngạc, bởi bao năm nay mình đã trách nhầm Lý.
Sau khi giải kết thúc, trên một chiếc thuyền trở về Vũ hán, Ai đã tìm Lý để tạ lỗi, Ai chân thành nói: “Lẽ ra tôi không nên trách cứ ông mấy năm nay, trước nay tôi vẫn cứ cho rằng ông là người đã đập bát cơm của tôi”.
Lý Nghĩa Đình cười vui nói: “Tôi biết, đến vợ ông cũng trách lầm tôi”.
Ai Dã Tử cảm khái nói: “Lần này tôi thật cảm ơn ông rất nhiều, nếu ông không mời tôi làm trưởng ban trọng tài, chuyện này có lẽ vĩnh viễn tôi không thể biết được”.
Năm 1969, cuộc sống yên ả của Lý bỗng nổi phong ba, Lý bắt đầu rời bỏ nghề nghiệp, đến lao động ở một cổ thành của Hồ bắc. Đây là đợt tập trung cán bộ toàn tỉnh về lao động ở nông thôn. Công việc nặng nhọc, đối với một người yếu đuối như Lý mà nói quả là khó thích ứng. Sau ba năm bị lao động tập trung, tới năm 1972 Lý mới được trở về Vũ hán. Và trong thời gian này, Lý cũng không đụng tới cờ, một mặt là do Lý chẳng vui vẻ gì với thời cuộc, mặt khác là do trong thời gian lao động cải tạo, Lý cũng chẳng có điều kiện tiếp xúc với cờ.
Đến cuối năm 1972, phong trào cờ trên toàn quốc bắt đầu được khôi phục. Và kỳ đàn Vũ hán cũng không chịu thua kém. Nguyên tiêu năm 1973, Lý và Trần Kim Mậu đã tổ chức biểu diễn giao đấu ở Cung văn hóa Vũ xương, hoạt động cờ của Vũ hán dần dần sôi nổi trở lại.
Gián đoạn 8 năm, các giải cờ toàn quốc không được tổ chức. Tới năm 1974, giải toàn quốc lại được tổ chức ở Thành đô, nhưng Lý khi ấy vì điều kiện sức khỏe và một số nguyên nhân khác đã quyết định giã biệt kỳ đàn, không còn tranh cao thấp với anh hùng thiên hạ. Từ đây, Lý Nghĩa Đình- một truyền kỳ trên kỳ đàn dành toàn bộ sức lực và tâm huyết vào công việc bồi dưỡng tài năng trẻ và tổ chức các hoạt động cờ. Có câu “danh sư xuất cao đồ”, phần tiếp theo sẽ thế nào đây, hồi sau sẽ rõ.
-Còn tiếp-
Wealth: 2948
Forum score: 857
Chinese chess score:
Mystery chess score:
Joined: 07/09/2010 01:09:50
Messages: 69
Location: Vietnam Offline
Tác giả: Tiền Cương & Trương Úc Vỹ
.Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
Chương 3 DANH SƯ XUẤT CAO ĐỒ
1. Cuộc chiến phong ba
Khi trước có rất nhiều ngành hợp lại với nhau, bây giờ lại tiến hành phân tách. phòng thể thao của thành phố được thành lập mới, đang cơ cấu lại bộ mặt. Lý Nghĩa Đình giờ đã không thể lưu lại phòng, nguyên nhân là do chủ nhiệm sở khi ấy cho rằng cờ tướng không cần thiết phải có đội chuyên nghiệp, chỉ để lại đội nghiệp dư, do vậy không tiếp nhận Lý nữa.
Điều kiện của phòng khi mới thành lập rất kém, không có phòng công vụ riêng, khi cần thiết phải tiếp khách thì chỉ đành mượn tạm một gian của Sở. Lúc này, Lý được phân về hoạt động bên lĩnh vực khác, chủ yếu là tổ chức các hoạt động thể thao quần chúng, đương nhiên công việc khi ấy cũng rất bận, chủ yếu là tổ chức các giải bóng rổ.
Lý chính thức quay trở lại với cờ ấy là vào năm 1974. Năm ấy, sau 8 năm gián đoạn, giải cờ cấp quốc gia cuối cùng đã được khôi phục, giải chuẩn bị diễn ra tại Thành đô- Tứ xuyên. Giải lần này, yêu cầu các đơn vị tham gia dưới danh nghĩa của sở, nhưng sở thể thao Hồ bắc lúc này không có nhân tài cờ tướng, đến lúc này mọi người mới nghĩ tới Lý Nghĩa Đình.
Lúc này, Sở mới gửi công văn về phòng thương lượng điều động Lý Nghĩa Đình, ngay từ khi mới bắt đầu đôi bên đã bất đồng. Lý do là khi cơ cấu ban đầu, sở đã không cần đến Lý, đợi đến bây giờ khi cần người mới nghĩ tới người ta, thiên hạ nào có chuyện dễ dàng như vậy. Trải qua một thời gian thương lượng, cuối cùng sở cũng điều động được Lý trở về. Trong chuyện, Lý thật có tình nghĩa. Lúc trước, sở đã không lưu Lý lại, đương nhiên Lý không thoải mái và cho rằng sở không coi trọng bộ môn cờ tướng, môn mà Lý một đời đam mê, đặc biệt là việc giải tán đội cờ chuyên nghiệp làm Lý không thể chấp nhận. Nhưng đứng trên phương diện tình cảm mà nói, Lý luôn hướng về sở, luôn muốn cống hiến một chút sức lức cho cờ tướng Vũ hán và như vậy Lý đã quay trở về.
Bây giờ, sở giao cho Lý toàn quyền quyết định mọi chuyện liên quan tới cờ. Đương nhiên, đứng từ góc độ công việc, Lý hoàn toàn không có nửa lời ca thán, Lý vui vẻ tiếp nhận nhiệm vụ này. Bao năm nay, Lý là người lãnh đạo kỳ giới Hồ bắc, kỳ lực của mọi người thế nào Lý đều nắm rõ, ai đủ tư cách dự giải, trong lòng Lý đã có dự liệu sẵn, bởi vậy việc lập lại đội cờ tiến hành rất thuận lợi. Nhưng có một chuyện nằm ngoài dự liệu, đó là chuyện Liễu Đại Hoa tham dự giải, chuyện này làm Lý tổn hao rất nhiều tâm sức, cũng làm Lý gánh không ít phong ba.
Nói tới đại danh của Liễu Đại Hoa, ngày nay không ai là không biết. Nhưng ngày ấy, Liễu mới chỉ 24 tuổi và vẫn chỉ là một thanh niên mê cờ. Kỳ nghệ của Liễu, ở kỳ giới Hồ bắc được bộc lộ từ lâu. Năm 1968, Liễu bị chuyển về An lục- Hồ bắc, ở nông thôn trong hoàn cảnh vô cùng gian khó, nhưng chưa có thời khắc nào Liễu bỏ việc nghiên cứu cờ, vì thế trình độ của Lý ngày càng tinh tiến. Những trải nghiệm của Liễu, Lý là người hiểu rõ hơn ai hết. Hơn nữa, kể từ ngày từ nông thôn trở về, Lý cũng rất nhiều lần đánh biểu diễn cùng Liễu, đối với người thanh niên yêu cờ này, Lý rất yêu thích và cho rằng cậu ta tiền đồ vô lượng.
Nhưng nói ra lại làm người ta cảm thấy kỳ quái. Ban đầu Liễu được chọn để tham gia giải cờ vua toàn quốc. Vốn dĩ, thời niên thiếu Liễu đã từng có hai năm học cờ vua chính quy, trình độ cờ vua của Liễu khi ấy cũng rất cao. Cuối năm 1973, khi Liễu biết các giải cờ toàn quốc được khôi phục, liền nghĩ tới việc ghi danh tham gia giải cờ vua toàn quốc, bởi Liễu nghĩ bên cờ vua ít người tham gia cơ hội cho mình sẽ nhiều hơn. Với Liễu mà nói, Liễu muốn qua thành tích giải này để tìm kiếm một cơ hội cho tương lai. Để chuẩn bị tốt cho giải ấy, Liễu đã từ An lục trở về Vũ hán, cùng với Lưu Thành Vạn (người sau này trở thành huấn luận viên cờ vua Hồ bắc) , Liễu Đại Xương (anh hai của Liễu, một cao thủ cờ vua) ngày đêm ra sức tập luyện.
Bọn họ khổ luyện mấy tháng trở, bỗng nhiên phát hiện ra tất cả chỉ là công cốc, bởi vì đầu năm 1974, Lý Nghĩa Đình từ sở trở về cho biết, Hồ bắc không ghi tên tham dự ở mục cờ vua, chỉ tham gia cờ tướng và cờ vây, mỗi môn có 5 kỳ thủ tham gia. Điều đó cũng đồng nghĩa với việc, nếu Liễu muốn tham gia giải toàn quốc, chỉ có con đường tham gia bên cờ tướng. Nhưng bên cờ tướng, Liễu cũng chẳng có hi vọng tham gia, bởi bên cờ vua ít, sở phải dựa vào mấy người bọn họ, còn bên cờ tướng cao thủ vô số, thêm vào đó Liễu lại là “thành phần trí thức cần cải tạo”, không có danh phận, muốn có tư cách kỳ thủ tham gia còn khó hơn lên trời.
Tháng 4 năm 1974, Thành phố Vũ hán tổ chức một giải cờ, Liễu Đại Hoa vẫn là thành phần cần được cải tạo, cho nên không có tư cách tham gia. Nhưng Liễu mê cờ, mỗi ngày đều chạy tới nhà thi đấu xem giải diễn ra. Khi ấy, giới cờ Hồ bắc vẫn cho rằng, giải đó nhằm tuyển chọn kỳ thủ tham gia giải toàn quốc. Thật ra, Lý Nghĩa Đình chỉ muốn thông qua giải này tham khảo thôi, bởi Lý có tiêu chuẩn chọn người khác. Ba người đứng đầu giải ấy là Trần Gia Khoan, Trương Nhuận và Thẩm Tử Tiêu.
Lúc này, chuyện tham dự giải của Hồ bắc lại nảy sinh vấn đề mới. Lưu Thành Vạn từ khi biết tin Hồ bắc không tham gia ở hạng mục cờ vua đã không cam tâm, Lưu đôn đáo chạy khắp nơi để xin quyền tham gia, dưới nỗ lực của Lưu, cuối cùng ban thể thao cũng đồng ý để Hồ bắc tham gia, nhưng tổng số kỳ thủ tham gia vẫn chỉ là 10. Vì vậy, cờ tướng và cờ vây mội đội phải nhường lại một suất cho cờ vua. Vậy là cờ tướng giờ chỉ còn 4 suất tham gia.
2. Liều Đại Hoa lần đầu xuất lều tranh
Trải qua một thời gian suy nghĩ, thậm chí là “đấu tranh”, cuối cùng Lý Nghĩa Đình quyết định cử bốn người đại diện cho Hồ bắc tham gia giải toàn quốc. Bọn họ gồm Trần Gia Khoan, Trương Nhuận, Trần Phúc Quý và Liễu Đại Hoa. Hai người đầu là quán quân và á quân toàn tỉnh năm ấy, mọi người không có gì phải phàn nàn. Trần Phúc Quý không phải người Vũ hán, chỉ là công nhân ngành mỏ ở Vũ hán nhưng đã nhiều lần vô địch tỉnh nên được chọn là đương nhiên. Chỉ có Liễu Đại Hoa là bị nhiều người dị nghị và phản đối. Những ý kiến đã gây áp lực cho Lý không nhỏ.
Chỉ trích nặng nề nhất chính là: “thành phần gia đình của Liễu Đại Hoa không tốt “đặc vụ của địch”, không biết Lý nghĩ gì mà để một người như vậy đại diện cho Hồ bắc tham dự giải, điều này quả thật không thể chấp nhận”. Khi ấy, vẫn là thời kỳ “hậu văn cách”, tư tưởng thành phần vẫn còn đang rất nặng nề.
Bố Liễu Đại Hoa vì sao bị gọi là “đặc vụ địch”, nói ra thì dài lắm, tóm lại là thế này: “Năm 1958, bố Liễu vì không chịu được áp lực đấu tranh ‘phản hữu”, nên đã nhảy sông tự vẫn, do về sau vẫn không tìm thấy thi thể, do đó có người đơm đặt rằng, bố Liễu vì hận Đảng cộng sản đã ngầm bơi tới Đài loan làm đặc vụ ở đó. Thật ra, bố Liễu không biết bơi sao có thể bơi tới Đài loan. Bởi thế, cách giải thích nhảy sông tự vẫn là hợp với logic thực tế nhất.
Hoàn cảnh lịch sử gia đình như vậy, là bóng đen đeo bám suốt cuộc đời Liễu. Cứ tưởng sau khi cải tạo từ nông thôn trở về thành phố, mọi chuyện sẽ được xóa nhòa, ngờ đâu đến bây giờ nó lại là đạn pháo để người khác công kích Liễu.
Đối với quyết định của Lý Nghĩa Đình, người ta phản đối còn có một lý do, đó chính là bọn họ trách Lý vì sao lại chọn “những người bị cải tạo” đại diện tham gia giải toàn quốc. Bọn họ cho rằng, Liễu Đại Hoa bên cờ tướng và Lưu Thành Vạn bên cờ vua vẫn là “thành phần trí thức bị cải tạo”, không đủ tư cách tham gia.
Đối diện với nhiều sự phản đối như vậy, nhưng Lý không hề úy kỵ gì. Ông tìm Lưu Nhất Dân, lãnh đoàn Hồ bắc lần này nói rõ quan điểm. Lý bảo: ‘về kỳ nghệ của Liễu Đại Hoa, tôi có thể bảo đảm, Liễu dù là trí thức cần cải tạo, nhưng vẫn một lòng mê cờ, nghiên cứu cờ, trình độ không hề bị mai một. Ngoài ra, đứng dưới góc độ bồi dưỡng nhân tài, Liễu quả là nhân tài khó gặp. Còn về vấn đề gia đình của Liễu, tôi không rõ, vì thế tôi để tổ chức quyết định”.
Trong giới cờ Hồ bắc, địa vị của Lý là không thể nghi ngờ, những lời như vậy của Lý, trên thực tế đã đặt con đường phía trước cho Liễu. Cũng vì thế, từ đây Liễu chính thức bước đi trên con đường quan trọng nhất đời mình.
3. Tôi không nhìn nhầm người
Thật ra, Lý Nghĩa Đình đối tốt với Liễu Đại Hoa ngoài những nguyên nhân kể trên, còn có một lý do quan trọng khác mà Lý không hề nói với người khác. Lý Nghĩa Đình tổng kết lại kinh nghiệm đời mình và rút ra một chân lý rằng: “tự cổ anh hùng có kẻ nào mà không gian truân”. Trước nay Lý vẫn cho rằng, với cờ tướng trẻ con nhà nghèo dễ thành tài hơn, bởi vì bọn họ cần cờ để thay đổi con đường tương lai của mình. Từ Liễu Đại Hoa, Lý nhìn thấy bóng dáng của mình thưở nào. Vì thế, Lý có niềm tin rằng, mình không nhìn nhầm người.
Tháng 6, Lý tổ chức một giải tiền huấn luyện. Giải ấy Liễu là người đoạt thành tích tốt nhất. Tháng 7 năm ấy, giải toàn quốc diễn ra, Liễu Đại Hoa lần đầu xuất lều cỏ, thành tích không được lý tưởng lắm. Nhưng trải qua một giải đấu lớn như vậy, Liễu cảm thấy bản thân thu được rất nhiều, có những thứ của Liễu mà dần dần về sau trong thi đấu mới được bộc lộ.
Tháng 12 năm ấy, Hồ bắc tổ đại hội thể dục thể thao, ở bộ môn cờ tướng, Liễu Đại Hoa đã thể hiện kinh người, trải qua 14 vòng khổ chiến, với thành tích bất bại 11 thắng 3 hòa, hơn nữa ở 12 vòng đầu, Liễu giành 11 thắng 1 hòa, 2 vòng cuối chỉ là mọi việc đã định xong, điều đó cho thấy ưu thế lớn của Liễu. Giải ấy đã khẳng định thực lực của Liễu, từ đây mọi người cũng nhìn Liễu với con mắt khác và người ta ngày càng khâm phục con mắt nhìn người và quyết định ban đầu của Lý Nghĩa Đình.
Chuyện về sau mọi người đều đã rất rõ, Liễu Đại Hoa đã trở thành một ngôi sao lớn trên kỳ đàn, Liễu cũng chính người chấm dứt hai mươi năm độc bá của Hồ Vinh Hoa, mở ra thời kỳ mới, quần hùng phân tranh trên kỳ đàn. Nói ra những điều này đủ để chứng minh con mắt nhìn người của Lý tuyệt không sai lầm.
Đặc cấp đại sư Liễu Đại Hoa ngày hôm nay, mỗi khi nhớ tới quãng thời gian đầy gian truân ấy luôn cảm kích Lý vạn phần. Liễu nói, dù giữa bọn họ không có tình sư đồ, nhưng đại ân đại đức của Lý, suốt đời Liễu không thể nào quên. Nếu năm ấy, Lý không gạt bỏ dư luận để cho Liễu tham gia giải toàn quốc, không biết Liễu Đại Hoa của ngày hôm nay sẽ ra sao?
Wealth: 2948
Forum score: 857
Chinese chess score:
Mystery chess score:
Joined: 07/09/2010 01:09:50
Messages: 69
Location: Vietnam Offline
Tác giả: Tiền Cương & Trương Úc Vỹ
.Lược dịch và phóng tác: k400201@dichnhac.com
-Tiếp theo...
4. Lớp dạy cờ
Một đời Lý Nghĩa Đình vô cùng cảm tạ sự quan tâm dạy dỗ của sư phụ La Thiên Dương. Ngoài cờ, Lý còn kế thừa những phẩm chất làm người từ La. Sau khi thành danh, Lý càng cho rằng bồi dưỡng hậu nhân cho kỳ đàn là trách nhiệm mà bản thân không thể từ chối, cũng là một trong những thú vui trong đời. Ngay từ năm 1960, Lý đã từng có hai năm dạy cờ ở Cung thể dục Vũ hán, sau này do biến động can qua, đối với chuyện dạy cờ, cái tâm trong có thừa nhưng chẳng còn đủ sức lực nữa, đành phải bỏ giữa chừng.
Sau khi quay trở lại làm cho sở, Lý cảm thấy lại có điều kiện để thực hiện nguyện vọng của mình, huống hồ một nhiệm vụ lãnh đạo giao cho Lý chính là vực dậy các hoạt động cờ của Vũ hán. Thế là, cuối năm 1973 đầu năm 1974, Lý Nghĩa Đình lại mở lại một lớp dạy cờ. Khi ấy, trong thành phố chỉ có Lý là một huấn luyện viên cờ. Nhưng lớp dạy cờ mới bắt đầu đã bao gồm cả cờ tướng, cờ vua, cờ vây. Khi ấy, lớp như vậy trên toàn quốc là độc nhất vô nhị. Dạy tất cả như vậy, một mặt Lý phải có hứng thú và nghiên cứu với cả 3 loại cờ, mặt khác là yêu cầu của thực tế, giải thiếu niên tỉnh khi ấy yêu cầu kỳ thủ các đoàn phải đồng thời tham gia ở cả ba loại cờ mới được.
Nói tới chuyện Tượng kỳ quốc thủ Lý Nghĩa Đình lại có hứng thú và tiếp xúc với cờ vây và cờ vua cũng rất ý nghĩa.
Năm 1956, khi giải vô địch cá nhân toàn Trung quốc lần đầu tiên được tổ chức, thì đồng thời giải cờ vua biểu diễn toàn quốc cũng được diễn ra, Lý Nghĩa Đình ngoài giờ thi đấu cũng bắt đầu đặt chân vào môn nghệ thuật anh em. Đương nhiên, về cờ vua khi ấy Lý không thể dồn quá nhiều tâm sức, nhưng dựa vào công phu cờ tướng thượng thừa, trình độ cờ vua của Lý cũng đạt một tầm nhất định.
Còn đối với cờ vây, cảm tình của Lý còn sâu sắc hơn, đã từng có những ngày Lý mê mẩn môn này. Đó là vào năm 1957, khi ấy Lý ở Thượng hải đã từng mượn kỳ phổ cờ vây của lão danh sư Cố Thủy Như để nghiên cứu. Hứng thú lại càng thêm hứng thú, nhưng Lý không có nhiều điều kiện để chơi cờ vây, bởi suy cho cùng Lý vẫn là dân cờ tướng.
Bởi vậy, khi mở lớp dạy cả 3 môn cờ, với Lý Nghĩa Đình mà nói cũng không phải là chuyện quá khó khăn. Bên cạnh đó, dựa vào quan hệ trong giới cờ của mình, Lý thường xuyên mời các danh thủ đến giao đấu, nhằm rèn luyện công lực cũng như khả năng thực chiến cho các học viên.
Mỗi học kỳ thông thường chỉ tuyển chọn 12 học viên. Học viên đa phần là học sinh lớp 3, lớp 4 tiểu học, đương nhiên cũng có những học viên lớn hơn hoặc bé hơn. Mỗi tuần lớp có 2 buổi dạy. Lý dạy nhiều nhất là trong “Dịch lâm tân biến” của Dương Quan Lân, chủ yếu là coi trọng trung và tàn cục. Các học viên sau khi chơi xong, Lý thường nhiệt tình ngồi thẩm lại với bọn họ. Trong lòng chúng bọn đệ tử ấy, dù Lý chưa từng quát mắng hay to tiếng nhưng bọn họ vẫn rất sợ Lý, bọn họ cho rằng không dễ gần Lý, bởi vì Lý ít khi cười đùa. Dù khi Lý và bọn họ ngồi thẩm đối cục, Lý rất ngay ngắn, ít khi đùa làm người ta bội phục. Đặc điểm này của Lý, để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng chúng đệ tử.
Chuyện Lý nghiêm khắc đã có tiếng từ lâu, đặc biệt là vấn đề nguyên tắc, về chuyện đó thì rất nhiều người đều nói Lý rất cổ hủ, là con người không thức thời. Năm 1981, Lý được đề bạt lên làm sếp phó sân bóng(do không có sếp trưởng nên trên thực tế Lý toàn quyền quyết định), đại quyền sâ bóng nắm trong tay. Khi ấy, xã hội đang có phong trào học khiêu vũ, sân bóng cũng không thoát khỏi, chỉ cần không có việc gì khác quan trọng là được bố trí để chức vũ hội để kiếm thêm thu nhập. Một điều đương nhiên, có một số người muốn khiêu vũ nhưng không muốn bỏ tiền, liền đi ‘cửa hậu” với Lý. Nhưng một điều thật bất ngờ là, dù người đó có thân thiết thế nào, tai to mặt lớn thế nào, cũng không có ai được khiêu vũ miễn phí, bởi Lý là người không dễ dàng phá bỏ nguyên tắc. Vì thế, Lý đắc tội với rất nhiều người.
Đầu những năm 80, phòng học cờ bắt đầu trở nên chật chội, vì thế lẽ dĩ nhiên phải chuyển tới nơi mới. Ở công viên Tân giang bên bờ Trường giang có lầu 2 của Bộ chỉ huy Tân giang được tu sửa từ đầu những năm 60 đang để trống. Sau khi suy nghĩ, Lý quyết định rời lớp học về đây. Sau khi nghe Lý đề đạt nguyện vọng, lãnh đạo của khu Giang an đã rất vui vẻ nhận lời.
Sau khi lớp cờ được chuyển về đây, dần dần Tân giang trở thành nơi tụ tập yêu thích của dân chơi cờ, có thể khẳng định rằng, các kỳ thủ thành danh của Vũ hán, bất luận là chuyên nghiệp hay nghiệp dư, ít nhất một lần đã từng ghé lò cờ Tân giang ấy tôi luyện. Trong giới nghiệp dư, nếu nói ai đó là thường khách của lò Tân giang, thì nhất định trình độ người ấy không tồi.
5. Lưỡng vị đai sư ra đời
Sau khi lớp dạy cờ ra đời, đứng lớp là đỉnh đỉnh đại danh Lý Nghĩa Đình, vì thế ngay lập tức lớp trở thành địa điểm lui tới yêu thích của những thiếu niêu mê cờ. Khi ấy, lớp dạy cờ không chỉ nổi tiếng ở Vũ hán, mà còn vang xa tới khắp nơi. Cho dù là ở ngoại ô xa xôi của Vũ hán, mọi người vẫn thường đưa bọn trẻ tới lớp học cờ. Trong đó, ví dụ điển hình nhất là Lý Trí Bình.
Lý Trí Bình là người thôn Hoa đài, trấn Cửu trân, thị xã Thiên môn tỉnh Hồ bắc. Do bị ảnh hưởng từ bố, ngay từ nhỏ Lý Trí Bình đã rất yêu thích cờ tướng, từ lâu đã thể hiện thiên tư chơi cờ khác thường, ông bố cũng có ý muốn cho con theo nghiệp cờ. Dù Trí Bình học cờ mới được mấy năm, nhưng khắp vùng đã không có đối thủ. Vì thế, ông bố đưa Trí Bình tới huyện thành theo học cờ với quán quân huyện. Năm 1982, Trí Bình khi ấy chưa đến 10 tuổi nhưng đã đoạt điện quân giải thiếu niên khu Khai châu. Lúc ấy, quán quân huyện cảm thấy đã không thể dạy nổi Trí Bình, vì thế mới đề nghị ông bố tìm cao nhân chỉ dạy. Nhưng biết tìm ai bây giờ? Bạn bè trong huyện đều nói rằng, “e rằng ở đây chẳng còn ai có thể dạy nổi nó nữa, tốt nhất là đi Vũ hán một chuyến, nơi đây trình độ cờ cao, lại nghe nói có lớp cờ do Lý Nghĩa Đình đứng dạy, thử đến đó thăm dò một chuyến xem sao?”.
Một ngày năm 1983, ông bố đưa Lý Trí Bình tới Vũ hán, trực tiếp tìm tới lớp dạy cờ của Lý Nghĩa Đình. Sau khi nghe ông bố trình bày và nói rõ ý nguyện của mình, Lý Nghĩa Đình bèn cho Lý Trí Bình đấu thử với vài cậu trong lớp, ý muốn kiểm tra trình độ thực chiến của Nghĩa Bình. Qua vài ván quan sát, Lý Nghĩa Đình và Trần Bồi Phương đều khẳng định thực lực của Trí Bình, họ đều cho rằng Trí Bình tuổi còn nhỏ như vậy mà đã đạt tới trình độ đó thật hiếm thấy. Lý Nghĩa Đình vốn dĩ yêu nhân tài, Lý Trí Bình là một cây giống tốt xuất hiện ngay trước mặt như vậy, Lý nào cam tâm bỏ qua? Nhưng vừa nghĩ tới đứa trẻ này không phải người Vũ hán, nếu lưu nó lại để dạy dỗ, vậy việc học và cuộc sống sau này của nó phải giải quyết thế nào? Nghĩ tới đây, Lý lại vô cùng rầu rĩ.
Trần Bồi Phương cũng rất thích đứa trẻ thông minh, lanh lợi này, thế là bèn chủ động đưa ra đề nghị để Trí Bình tới sống ở nhà mình, còn về chuyện học, chỉ có thể tính sau. Và như thế, tạm thời Lý Trí Bình trở thành một thành viên trong gia đình Trần Bồi Phương. Cũng là Trí Bình vận khí tốt, rất nhanh chóng tìm được một chỗ học cho Trí Bình ở một ngôi trường tiểu học của Vũ hán. Từ đó, Trí Bình không còn phải lo lắng gì nữa, có thể yên tâm theo học cờ.
Thiên tư và tình yêu cờ của Trí Bình làm Lý Nghĩa Đình rất yêu thích, hơn nữa giữa hai người họ lại có tình đồng hương, có thế sự chăm sóc, chiếu cố của Lý với Trí Bình lại tăng thêm một phần. Có được môi trường và điều kiện luyện tập như vậy, Trí Bình trưởng thành rất nhanh. Chỉ hơn một năm khổ luyện, cũng chính là vào năm 1984, Trí Bình đã đạt chức quán quân giải thiếu niên toàn tỉnh. Tiếp theo, Trí Bình thu hút được sự chú ý của Liễu Đại Hoa, và rất nhanh chóng gia nhập đội cờ của tỉnh. Từ đó, Trí Bình trở thành môn hạ dưới trướng Liễu Đại Hoa. Cùng với thời gian, kỳ nghệ của Trí Bình ngày một tăng tiến, và tới năm 1995 Trí Bình giành quý quân giải cá nhân toàn quốc, cuối cùng anh cũng đã trở thành nhất đại quốc thủ.
Và có một người không giống như Lý Trí Bình, khi Hùng Học Nguyên gia nhập lớp học cờ, tuổi đã cao một chút, có lẽ khoảng 15 tuổi nhưng kỳ lực tương đối yếu. Danh thủ Vạn Diệu Minh của Vũ hán khi ấy có thể nhường Học Nguyên 3 tiên. Theo quan điểm của nhiều người, chẳng thể đào tạo Học Nguyên thành tài được. Nhưng Lý Nghĩa Đình lại không cho là như vậy. Bởi ông nhìn thấy được lòng đam mê cờ của Học Nguyên. Sự thật cũng đã chứng minh con mắt nhìn người của Lý. Hùng Học Nguyên ở những năm 90 cũng từng lọt vào top 5 toàn quốc, và trở thành một đại sư nổi tiếng.
6. Kế thừa nghiệp cha
Với tư cách là một quốc thủ suốt đời yêu cờ, Lý Nghĩa Đình cũng hi vọng “hổ phụ sinh hổ tử”. Lý có 3 người con gái, trong đó người con thứ 2 Lý Linh cũng bước đi trên con đường kỳ nghệ, hoàn thành ý nguyện của cha. Nhưng mọi người không ngờ được rằng, Lý Linh không theo học công phu cờ tướng của cha, mà lại theo học môn cờ vua.
Ngay từ khi Lý Linh còn rất nhỏ, vẫn thường theo cha tới các nơi tổ chức hoạt động cờ, dần dần cô cũng có hứng thú với cờ. Khi thấy thời cơ chín muồi, Lý Nghĩa Đình cũng bắt đầu có kế hoạch dạy dỗ Lý Linh. Dường như nằm ngoài dự liệu của tất cả mọi người, Lý không dạy con mình cờ tướng mà lại đi dạy cờ vua. Năm ấy, Lý Linh mới 10 tuổi.
Nhiều năm về sau, Lý Nghĩa Đình đã lý giải quyết định của mình khi ấy rằng: “theo đạo lý Lý Linh nên học cờ tướng, như vậy cũng dễ dàng cho tôi khi dạy nó, nhưng khi ấy không có giải toàn quốc dành cho nữ, vậy thì làm sao có tiền đồ. Dù cờ vua khi ấy cũng không có giải toàn quốc nhưng cờ vua lại có giải nữ thế giới, bởi thế theo cờ vua sẽ có tương lai hơn”.
Lý Linh theo học cờ vua được khoảng hai năm thì gia nhập đội cờ của tỉnh. Từ đó, Lý đối diện với một bước ngoặt của cuộc đời, vì mẹ cô kịch liệt phản đối cô theo nghiệp cờ chuyên nghiệp, bà chỉ hi vọng con mình theo nghiệp đèn sách rồi thi vào một trường đại học nào đó. Nhưng Lý Linh hạ quết tâm gia nhập đội cờ của tỉnh, bà mẹ khuyên không được, đành chấp nhận cho cô theo nghiệp cờ.
Lý Nghĩa Đình nói với con gái: “chơi cờ không phải là trò chơi giống như con tưởng tượng, ví dụ thường xuyên phải nay đây mai đó, đặt biệt là sau khi con theo con đường chuyên nghiệp, con sẽ cảm thấy rất nhiều áp lực. Nhưng, dù nói thế nào bố vẫn tôn trọng quyết định của con, tương lai của con do con quyết định”.
Nghe những lời ấy, Lý Linh cảm động vô cùng, vì khi ấy cô mới chỉ là một cô bé 12 tuổi, nhưng bố xem cô như người trưởng thành, tôn trọng quyết định của cô, điều này vào thời bấy giờ quả là một chuyện không dễ dàng. Đương nhiên quyết định cuối cùng của Lý Linh vẫn là lấy cờ mưu sinh.
Sau khi gia nhập đội cờ, chỉ cần Lý Linh từ đội trở về nhà, Lý Nghĩa Đình đều ngồi đánh cùng cô, để mong kinh nghiệm thực chiến của cô tiến bộ. Cứ như vậy cho đến nửa năm sau khi cô gia nhập đội mới kết thúc. Bởi trình độ của cô khi ấy đã vượt qua cha mình khá xa.
Cứ mỗi giải cô tham gia, Lý Nghĩa Đình đều căn vặn rất cặn kẽ, và luôn cảnh tỉnh cô phải chuyên tâm cho mỗi ván cờ. Dù thắng dù thua phải cởi bỏ được nó, đừng ôm nó ở trong lòng để ảnh hưởng ván sau.
Năm 1984, giải cá nhân toàn quốc Lý Linh xếp hạng 5 và được tấn phong đại sư. Thêm vào đó, cô là thành viên chủ lực giúp đội Hồ bắc hai lần vô địch giải đồng đội toàn quốc.
Lý Nghĩa Đình chỉ dạy cờ khoảng 10 năm, nhưng có biết bao nhân tài xuất hiện từ đây, có thể kế đến như: về cờ tướng có Trần Thục Lan- nữ đặc cấp đại sư, hai lần á quân toàn quốc, Lý Vọng Dương- đại sư, Hùng Diễm- nữ đại sư. Cờ vây có Nguyễn Vân Sinh- thất đoạn, Diêm An- thất đoạn, Lưu Lực- Ngũ đoạn. Cờ vua có Lâm Vệ Quốc- đại sư, hai lần vô địch toàn quốc, Dương Vũ Minh- đại sư…
Chỉ cần nhìn thấy những cái tên ấy, bạn sẽ biết công lao của Lý trong việc bồi dưỡng lớp hậu bối như thế nào...
Tới đây là kết thúc loạt bài về Lý Nghĩa Đình. Hi vọng một ngày nào đó tôi sẽ giới thiệu về các danh thủ của Hồ bắc như La Thiên Dương, Liễu Đại Hoa...
This message was edited 3 times. Last update was at 11/04/2012 21:58:04